Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đoạt Nhan

Chương 36

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người nọ cực kỳ hòa nhã: “Không sao, gần đây Tú Vân Phường chúng ta mới thay người quản lý nên chưa biết ngươi. Khăn lụa này ngươi bán bao nhiêu một chiếc?”

“Tiểu nữ là người thôn Hạng Gia ngoại thành, chưa biết nên xưng hô với ngài thế nào?” Nhan Tễ biết người này có quyền quyết định nên lễ phép hỏi.

“Cứ gọi ta một tiếng Cốc ma ma là được.” Cốc ma ma ngăn Nhan Tễ lại khi nàng định mở bọc vải: “Tay của ngươi bị làm sao thế này?”

Nhan Tễ cúi xuống nhìn mới thấy tay mình đã trầy da, rướm máu, chắc là do lúc nãy ngã nhào trước cổng thành.

“Không sao đâu ạ, ngài cứ xem khăn thêu trước đã.” Nhan Tễ khéo léo lót tay qua lớp vải, nâng bọc khăn lên.

Cốc ma ma thấy tiểu nương tử hiểu chuyện như vậy, trong lòng nảy sinh lòng thương cảm, lại thấy khăn thêu tay nghề không tồi liền hỏi: “Ngươi có bao nhiêu chiếc? Ta thu mua hết.”

“Thật ạ? Cảm ơn ngài nhiều lắm!” Nhan Tễ mừng rỡ vô cùng.

Cốc ma ma thấy nàng vui sướиɠ, điệu bộ hân hoan ấy thấp thoáng dáng vẻ của trưởng chủ lúc còn trẻ, bà ấy không khỏi xúc động, liền dặn: “Bảo Lạc, vào lấy một quan tiền ra đây.”

“Có mấy chiếc khăn rách thế này mà đáng giá một quan sao? Có phải gấm vóc gì đâu chứ?” Bảo Lạc lầm bầm đầy vẻ không cam lòng.

Lúc này Nhan Tễ mới bình tĩnh lại, nàng biết một quan tiền là quá nhiều: “Mẫu thân ta chỉ thêu có hai mươi chiếc, ngài đưa sáu trăm văn là đủ rồi, đưa nhiều quá sao ta dám nhận?”

“Đừng nghe con bé đó nói bậy, ở đây ta mới là người quyết định.” Cốc ma ma nói tiếp: “Vết thương ở tay ngươi nhìn có vẻ đau đấy, vào trong ta bôi thuốc cho.”

“Dạ thôi, mấy ngày là khỏi ngay ấy mà.” Nhan Tễ cảm kích vô cùng nhưng không muốn làm phiền bà ấy quá nhiều.

Thẩm Dịch chính là một bài học nhãn tiền.

Nghĩ đến vị trưởng chủ đang bị kẹt ở Huỳnh Dương nhưng vẫn tốn bao tâm sức đưa mình đến đây dưỡng lão, Cốc ma ma nhìn tiểu nương tử trước mắt càng thấy yêu quý hơn: “Cứ để vậy thì lâu khỏi lắm, tay ngươi trông nõn nà thế này, dùng thuốc của ta chỉ hai ba ngày là lành, cứ vào thử đi.”

Nhan Tễ không từ chối được, bị Cốc ma ma nhiệt tình kéo vào trong tiệm.

Một cánh cửa sổ chạm vân hoa phù dung ngăn cách giữa gian ngoài và gian trong.

Ánh nắng vỡ vụn xuyên qua lớp rèm màu nâu gỗ hắt vào nội thất.

Đang đi vào hậu viện thì va phải Bảo Lạc đang cầm tiền quay lại.

“Cốc ma ma, sao ngài lại dẫn nàng ta vào đây?”

“Tay nàng bị thương, ngươi đi lấy lọ Kim Sang dược mà trưởng chủ ban ra đây.” Cốc ma ma nhận lấy tiền rồi đưa cho Nhan Tễ: “Cầm lấy trước đi.”

Bảo Lạc đứng yên không nhúc nhích: “Đó là thuốc trưởng chủ đặc biệt để lại cho ngài. Ngài dùng tiền riêng của mình mua mấy chiếc khăn rách này đã đành, sao lại còn đem cả món quà quý giá của trưởng chủ ra cho nàng ta?”

Nhan Tễ giật mình, vội đứng dậy: “Cốc ma ma, Vãn Nương cảm niệm ân đức của ngài, nhưng ngài lòng dạ bồ tát, ta cũng không thể giả vờ như không biết. Ta thấy tiệm của ngài lớn thế này, chắc không thiếu vài chiếc khăn thêu đâu, càng không thể để ngài vì ta mà dùng đến tiền riêng. Khăn của mẫu thân ta mang đi đâu cũng đổi được tiền, cảm ơn ý tốt của ngài, cũng cảm ơn Bảo Lạc nương tử đã nói rõ, giúp ta không phạm phải sai lầm này.”

Cốc ma ma thấy nàng khí khái kiên định, càng lúc càng giống vị trưởng chủ ở Huỳnh Dương kia, nhất thời không nói nên lời.

Nhan Tễ vái chào bà ấy một lễ: “Mẫu thân ta đang đợi ở nhà, ta xin phép không nán lại lâu.”

Đến khi Cốc ma ma định thần lại thì bóng nàng đã đi xa.

Nhìn cái bóng của nàng dưới ráng chiều, bà ấy khẽ nói với Bảo Lạc: “Ngươi thấy Hạng tiểu nương tử này có giống trưởng chủ không?”

“Ngài nói trưởng gia chủ ta á?” Bảo Lạc kinh ngạc: “Ta thấy chẳng giống tí nào, nàng ta mặc đồ thô kệch, nhan sắc bình thường, tay chân lóng ngóng, sao giống trưởng chủ được?”

Cốc ma ma lắc đầu: “Không phải tướng mạo, mà là khí độ. Chỉ riêng phần tâm tính này thôi đã không giống nữ nhi nhà thường dân rồi, trái lại rất giống tiểu thư nhà quyền quý.”

Bảo Lạc cực kỳ không đồng tình: “Nàng ta chỉ là một đứa nhỏ nghèo khổ, nếu không phải ma ma thương hại thì ai thèm nói với nàng ta câu nào chứ?”

Cốc ma ma không nói thêm, bà ấy ngửa mặt nhìn trời, thở dài:”Chẳng biết tình hình của trưởng chủ thế nào rồi?”

« Chương TrướcChương Tiếp »