Chương 35

Chỉ cần bốn năm tháng nữa thôi là có trứng ăn rồi.

Nhìn những sinh linh nhỏ bé đáng yêu này, lòng Nhan Tễ mềm nhũn đi.

“Vượng Tài!”

Nhan Tễ quát chú chó nhỏ đang chạy tới cố ý dọa đám gà, nàng túm gáy nó lôi vào hiên nhà.

“Còn dọa chúng nữa là lát không cho ăn cơm đâu!”

Vượng Tài nhìn nàng, rồi lẩn ra sau lưng Lâu Thị, chẳng có vẻ gì là sợ hãi.

Nhan Tễ đuổi theo mấy vòng mà không bắt được, ngược lại còn làm bản thân mệt đến thở không ra hơi.

“Đúng là một con chó nhỏ.” Lâu Thị nhìn hai đứa đùa nghịch, khẽ lắc đầu: “Sắp thêu xong khăn rồi, mấy ngày tới chắc phải vào thành một chuyến thôi.”

Nhan Tễ gật đầu.

Sẵn dịp dạo này tích cóp được ít tiền, nàng muốn mua vài sấp vải mới về làm khăn vệ sinh.

Mấy chiếc khăn cũ của Lâu Thị đã rách nát đến tội nghiệp, vả lại nàng cũng không biết bao giờ cơ thể này thì đến kỳ.

Vốn dĩ đi đường tắt vào thành không xa lắm, nhưng từ khi nghe Phục Sinh bảo gần đây có giặc cướp hoành hành, nàng không dám đi đường mòn nữa.

Dù đường quan lộ đông người nhưng lại phải vòng xa hơn.

Đến khi nhìn thấy cổng thành, mặt trời đã treo cao tỏa nhiệt hầm hập trên đỉnh đầu, Nhan Tễ đã thấm mệt, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Thấy sắp quá giờ hẹn, nàng vội vã rảo bước chạy đi.

Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên, nàng vội vàng phanh gấp chân lại nhưng vẫn theo đà mà ngã nhào xuống đất.

Trước mắt nàng chỉ kịp thấy bóng của một con ngựa phóng vụt ra khỏi cổng thành, để lại đám bụi mù mịt.

Nhan Tễ đưa tay che mặt ho sù sụ, nghe thấy khách bộ hành xung quanh phàn nàn: “Chạy nhanh như vậy, hay là có chuyện lớn gì rồi?”

“Ai biết được? Khéo lại sắp đánh nhau rồi cũng nên.”

“Dạo này chẳng yên ổn chút nào, nghe nói mấy hôm trước nước từ thượng nguồn Hà Đông chảy xuống đỏ ngầu màu máu...”

Trong thành vô cùng náo nhiệt, hai bên đường bày san sát các sạp hàng từ tạp hóa đến khí cụ, tiếng rao hàng vang lên không ngớt.

Men theo phố Sùng Hóa đi về phía Tây, vào đến ngõ Ô Thước, đường phố hẹp lại, đám trẻ con đuổi nhau chạy sâu vào trong ngõ.

Đi dọc phố Huyền Ca vượt qua cầu Phi Phố, phía bên kia bờ chính là Tú Vân Phường mà Lâu Thị đã dặn.

Theo lời mẫu thân dặn, nàng không đi cửa trước mà vòng ra sau tìm cửa hậu.

Vừa lúc thấy một thiếu nữ trẻ bước ra, Nhan Tễ vội chạy tới: “Tiểu nương tử, xin hỏi hôm nay Khang ma ma có ở đây không?”

“Ở đâu ra đứa nhỏ ăn mày thế này?”

Nhan Tễ chắp tay giải thích: “Ta là người được nhờ vả tới tìm người.”

Tiểu nương tử kia khá ghê gớm: “Tìm người thì đi chỗ khác mà tìm, đứng chặn ở đây làm cái gì?”

“Ta tới tìm Khang ma ma, mấy hôm trước bà ấy vẫn làm việc ở đây…”

Lời chưa dứt đã bị cắt ngang: “Khang ma ma nào? Loại người lừa trên gạt dưới như bà ta đã bị đuổi đi từ lâu rồi. Nếu tìm bà ta thì về nhà mà tìm cho nhanh, đừng ở đây quấy rầy nữa!”

“Bảo Lạc, có chuyện gì mà xôn xao thế?”

“Không có gì, không có gì ạ.” Bảo Lạc hơi chột dạ, vội đẩy Nhan Tễ định đuổi đi.

Nhan Tễ không thể ngồi chờ chết, hai tay nàng bám chặt lấy cánh cửa, cất tiếng gọi lớn: “Ngài có quen Khang ma ma không? Ta tới tìm bà ấy!”

Quả nhiên Bảo Lạc buông tay, cúi đầu đứng đợi.

Ngay sau đó, một nữ nhân xuất hiện.

“Tiểu nương tử, ngươi tìm Khang ma ma có việc gì?”

Đến nước này, Nhan Tễ chỉ đành nói thật: “Mẫu thân ta thêu khăn lụa, Khang ma ma dặn cứ mỗi tuần thì mang tới một lần. Vì không tìm thấy người nên mới gây ra ồn ào, xin ngài lượng thứ.”