Chương 34

“Ngươi có hiểu được không?”

Dứt lời, Nhan Tễ nhìn thẳng vào Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch lặng người, đôi mắt hiện rõ vẻ ngạc nhiên tột độ trước những điều không ngờ tới.

Nhan Tễ biết những suy nghĩ này là quá sức kinh thế hãi tục, không chỉ với Thẩm Dịch, mà ngay cả với Lâu Thị, người đã nuôi nấng nàng bấy lâu nay.

Thậm chí, ngay cả ở thời hiện đại cũng chẳng phải ai cũng thấu hiểu được, huống hồ là ở xã hội phong kiến này.

“Cho nên, tất cả không phải do ngươi chưa đủ tốt, mà là từ tận đáy lòng ta vốn dĩ không có ý niệm gả chồng sinh con.”

Nói hết lòng mình, cuối cùng Nhan Tễ cũng trút được gánh nặng, từ nay về sau nàng không cần phải mang nợ tình ý của hắn ta nữa.

Thẩm Dịch ngồi lặng phắc, vẻ mặt thảng thốt vẫn còn đọng lại.

Tuy trong lòng hắn ta không còn u sầu đau đớn như trước, nhưng cũng chẳng thể vui lên nổi, nhất thời chẳng biết phải diễn tả thế nào.

Trong lúc ngẩn ngơ, hắn ta lại nghe nàng nói: “Ta nghĩ, nam nữ trên đời không chỉ có một loại tình cảm. Ngươi giúp ta rất nhiều, ta luôn ghi lòng tạc dạ, trong lòng ta vẫn luôn coi ngươi là một người bạn tốt...”

Nói đến đây, Nhan Tễ đứng dậy, phần còn lại đành để hắn ta tự mình suy nghĩ cho thông.

Viễn Sơn đạo trưởng đang bị Phan Vân Nhi kéo nấp sau cánh cửa không kịp tránh, liền bị bắt quả tang ngay tại trận.

Nhan Tễ hành lễ: “Đạo trưởng, Vân Nhi.”

Viễn Sơn đạo trưởng gật đầu, trên mặt không hề có lấy một chút lúng túng khi bị bắt gặp đang nghe lén.

Phan Vân Nhi thì sốt sắng vô cùng, nàng ấy kéo tay Nhan Tễ nói: “Hạng tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, ngoại công tốt lắm, không bắt tỷ làm việc nặng đâu. Cữu cữu cũng thế, cữu cữu thích tỷ nhất, sao có thể để tỷ chịu khổ được?”

Thẩm Dịch bừng tỉnh, vội vàng chạy tới: “Vân Nhi, đừng có quấy rầy Hạng tỷ tỷ nữa, những chuyện này không phải... Không phải...”

Nhan Tễ lại hết sức ôn nhu xoa xoa búi tóc hai bên của nàng ấy: “Không phải do ngoại công hay cữu cữu muội không tốt, tỷ vẫn là bạn tốt của cữu cữu muội mà, đúng không nào?”

Đối mặt với nụ cười của Nhan Tễ, thấy đôi mắt nàng cong cong như vầng trăng khuyết cùng hai lúm đồng tiền ẩn hiện bên má, trái tim Thẩm Dịch vừa nhói đau lại vừa len lỏi niềm vui.

Hắn ta không kìm được mà gật đầu lia lịa: “Phải, phải, ta và Hạng tỷ tỷ của con là bạn tốt...”

“Tiểu thần y, không ngờ người ngươi thích lại là một tảng đá vô tri đấy!”

Viễn Sơn đạo trưởng thu lại ánh nhìn từ bóng dáng xa dần của Nhan Tễ, xoay sang nhìn người bên cạnh vẫn đang đứng ngẩn ngơ, lưu luyến không rời.

Ông ấy vỗ vai hắn ta hai cái, không khỏi cảm thán: “Một tiểu nương tử thông tuệ, thấu đáo lại không màng hồng trần thế này, nếu vào đạo quán của bần đạo tu hành, chắc chắn sẽ có thành tựu lớn!”

Ông ấy tự lẩm bẩm một hồi lâu, đến khi quay đầu lại thì người bên cạnh đã mất hút từ lúc nào, chỉ còn lại Vân Nhi đang trừng mắt nhìn mình.

“Đều tại ngươi cả! Nếu không phải ngươi bảo ta nói mấy lời đó với Hạng tỷ tỷ, thì sao tự nhiên tỷ ấy lại đòi gặp cữu cữu để nói rõ ràng cơ chứ?”

“Sao lại trách ta?”

Phan Vân Nhi chẳng buồn thưa chuyện với ông ấy nữa, nàng ấy ủ rũ cúi đầu, lủi thủi bước đi: “Phen này cữu cữu lại khổ sở rồi!”

Tiết xuân sang, dược liệu bước vào mùa sinh trưởng mạnh mẽ nhất.

Những mầm non đâm toác lớp bùn đất, phủ một lớp sương mai lấp lánh.

Chim chóc ngậm nhành non bay lượn, líu lo quanh hiên nhà.

Hàng rào làm bằng cành cây khẳng khiu che chắn cho đám gà vịt nhỏ đang muốn vượt rào trốn đi.

Nhan Tễ rắc một nắm hạt kê, đám gia cầm liền tranh nhau xúm lại mổ thức ăn.

Nàng ngồi xổm xuống, chìa tay bế chú vịt con chạy hơi chậm không tranh được mồi vào lòng, tỉ mẩn nhặt từng hạt kê đút cho nó.

Lớp lông tơ vàng óng mềm mại nằm gọn trong lòng bàn tay khiến Nhan Tễ không nỡ rời tay, cứ vuốt ve mãi không thôi.

Đám vịt con này nuôi lớn thêm chút nữa là có thể lùa ra núi sau, để chúng tự xuống sông kiếm mồi.