Thấy nữ nhi chẳng mảy may để tâm, Lâu Thị càng không chịu buông tha.
“Mẫu thân, mẫu thân không tin con sao? Con với hắn ta chẳng có gì khuất tất cả. Hắn ta tự nguyện trả tiền, con dốc sức chăm sóc, đây là một vụ làm ăn quá hời còn gì.”
Lâu Thị nhìn miếng ngọc bội lại xuất hiện trong tay Nhan Tễ, biết là nói gì cũng vô ích.
“Mẫu thân đừng lo, hắn dưỡng thương xong tự khắc sẽ đi, chúng ta vẫn sống cuộc đời của mình. Mai con định đi bắt ít gà vịt con về nuôi, mẫu thân thấy có được không?”
“Được, được rồi...”
Nhà nghèo tắm rửa, điều kiện hết sức đơn sơ.
Bùi Tế chỉ khoác hờ bộ y phục, thắt lưng lỏng lẻo. Cổ áo bị nữ tử kia kéo rộng ra, lộ ra mảng lớn khuôn ngực trắng lạnh.
Mái tóc đen ướt đẫm, những giọt nước còn sót lại chậm rãi trượt theo chiếc cổ thanh mảnh, rồi dần lặn vào nếp áo.
Nhan Tễ bước vào phòng, đập vào mắt nàng không chỉ là cảnh tượng bừa bộn dưới đất, mà còn là nam nhân đang ngồi ngay ngắn bên giường, toàn thân ướt đẫm.
Nước đọng trên hàng mi hắn, khẽ lấp lánh rồi rơi xuống, lăn dài theo khuôn mặt góc cạnh, đi ngang qua yết hầu, rồi cứ thế xuôi xuống cho đến khi tan biến vào lớp áo.
Nàng bất giác nuốt nước miếng một cái.
Cái tên này, tính tình đa nghi, chẳng thể tin cậy, nóng nảy lại thích hành hạ người khác, thói hư tật xấu đếm không xuể.
Nhưng được đúng một điểm: Mặt đẹp, mà dáng lại càng đẹp hơn!
“Khụ khụ!”
Trong ánh mắt u ám như muốn gϊếŧ người của hắn, Nhan Tễ mới sực tỉnh, lập tức trưng ra nụ cười phục vụ tận tâm.
“Không có gì, ngươi nghỉ ngơi đi.”
Nói xong, nàng liếc nhìn thêm cái cuối rồi mới bưng chậu nước, mang theo chút luyến tiếc mà bước ra ngoài.
Nhan Tễ không ngờ mình lại có cơ hội tiếp xúc gần với một nam nhân “ướŧ áŧ” như thế trong hoàn cảnh này.
“Vừa nãy lẽ ra nên nhìn thêm vài cái nữa.”
“Con nói cái gì?”
Nhan Tễ lập tức lắc đầu: “Con nói là định sang nhà Ngưu Tử xem mấy con gà vịt...”
“Được rồi.” Lâu Thị đồng ý để nàng đi: “Đi xem thử thôi nhé, mai hãy mua, đừng có chạy xa quá đấy.”
Mượn được cái cớ, Nhan Tễ cũng nhân tiện đi xem tình hình thế nào.
Tiền trong tay nàng không có nhiều, chỉ là chút tiền lẻ đổi được từ thảo dược hái mỗi ngày, chẳng biết mua nổi mấy con gà vịt.
Muốn đến nhà Ngưu Tử, trước hết phải sang tiệm thuốc họ Thẩm nhờ Phan Vân Nhi dẫn mối.
“Được, ta dẫn tỷ đi ngay!” Phan Vân Nhi đồng ý lập tức, hai người đi thẳng đến nơi.
“Hạng tỷ tỷ.” Phan Vân Nhi nhịn bấy lâu nay, thấy cữu cữu mình ăn không ngon, ngủ không yên, trong lòng nàng ấy xót xa vô cùng.
“Có chuyện gì thế?” Nhan Tễ thấy nàng ấy vốn luôn hoạt bát nay lại nhíu mày ủ dột, không biết là có chuyện gì.
“Tỷ.” Phan Vân Nhi lấy hết can đảm: “Tỷ không thích cữu cữu ta sao?”
“Cái gì cơ?”
Nhan Tễ sửng sốt trước câu hỏi này, chỉ đành đáp lại: “Thích chứ! Cữu cữu muội là người tốt, lại là một tiên sinh giỏi, dân quanh vùng này có ai là không quý trọng cữu cữu muội đâu?”
“Không phải, không phải thế đâu.” Phan Vân Nhi nhất thời không giải thích được, cuống quá gãi đầu: “Không phải kiểu thích đó, cữu cữu ta chỉ thích mình tỷ thôi.”
“Còn tỷ thì sao? Tỷ có thích cữu cữu ta không? Hay là, tỷ thích vị biểu ca ở nhà kia?”
Nhan Tễ không biết trả lời sao cho phải, nàng ấy hỏi quá thẳng thừng.
Phan Vân Nhi làm theo đúng lời Viễn Sơn đạo trưởng dạy, không bỏ sót chữ nào.
“Ngươi phải nhìn cho kỹ, nếu Hạng tiểu nương tử đỏ mặt cúi đầu, thì ngươi không cần hỏi thêm nữa, trong lòng nàng chắc chắn có cữu cữu ngươi. Nếu không thì cữu cữu cháu thảm rồi...”