Chương 31

Mấy ngày nay nàng trưng ra bộ mặt lạnh nhạt đã đành, giờ lại dám trực tiếp coi hắn như không khí.

Có ngày, nàng sẽ phải nếm mùi thủ đoạn của hắn!

Nhan Tễ chẳng hay biết gì, lúc này nàng đang nằm trên giường, ôm cánh tay Lâu Thị ngủ say sưa.

Đám dược liệu trong sân đã bắt đầu xanh tốt, không còn héo rũ nữa.

Mỗi ngày Nhan Tễ đều quan sát, tưới nước bón phân, bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.

Đến ngày thay thuốc, nàng tháo nút vải, gỡ lớp vải thô và gạt bỏ thuốc cũ.

Thấy hai vết thương quả thực đã kết vảy đúng như lời Phục Sinh nói, Bùi Tế lại đúng lúc lên tiếng: “Phiền Hạng tiểu nương tử đun cho ta ít nước nóng.”

Vừa nói, miếng ngọc bội bấy lâu không thấy đâu lại được hắn đưa ra: “Xin tiểu nương tử nhận lấy miếng ngọc này, coi như vật thế chấp.”

Nhan Tễ nghe xong liền cười khẩy một tiếng: “Ngươi tưởng ta vì miếng ngọc này mới không đun nước cho ngươi tắm sao?”

Bùi Tế im lặng không đáp.

Và ngay khoảnh khắc chạm vào ánh mắt của hắn, Nhan Tễ đã vươn tay ra.

Hắn đưa tới, nàng nhận lấy.

Nếu hắn đã nghĩ như vậy thì cũng chẳng sao.

“Tiền trao cháo múc” là mối quan hệ sòng phẳng nhất.

Vốn dĩ là vậy.

Nàng cứu hắn về, nhổ tên chữa bệnh, hắn chỉ cho nàng cách kiếm tiền từ thảo dược, như vậy là đôi bên huề nhau.

Nếu hắn đúng là vị quý nhân như lời Lâu Thị nói, sau này dùng miếng ngọc này đổi lấy bạc chẳng phải rất tuyệt sao?

Hơn nữa, đây vốn dĩ là mục đích khi nàng cứu người về, hà tất phải từ chối tiền bạc?

Nhan Tễ thông suốt tư tưởng, lập tức đi đun nước nóng cho hắn.

“Nước ở đây, ngươi cầm lấy khăn tắm đi.”

Nhan Tễ buông lời ngắn gọn rồi xoay người định rời đi ngay.

“Đứng lại!”

Ngay khoảnh khắc xoay người lại, Nhan Tễ lập tức nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn “tươi không cần tưới”, lộ rõ tám chiếc răng: “Có chuyện gì vậy?”

Nam nhân không đáp, chỉ im lặng vỗ vỗ mấy cái xuống giường.

Nhan Tễ hiểu ý ngay, nàng tiến đến bên giường, giúp hắn di chuyển đôi chân đặt xuống cạnh giường. Chờ cánh tay hắn tì lên lưng mình, nàng nghiến chặt răng, dồn hết sức bình sinh để đỡ hắn đứng dậy.

Lâu Thị đang ngồi dưới hiên thêu thùa, tình cờ ngẩng lên thì thấy nữ nhi đang dìu người kia từng bước nhọc nhằn.

“Có chuyện gì thế?” Lâu Thị buông khung thêu, vội bước nhanh vào phòng.

“Không có gì đâu ạ.” Nhan Tễ nghiến răng nói: “Mẫu thân, mẫu thân lật tấm chăn trên giường lên, chừa lại một góc nhỏ để ngồi là được.”

Thấy nữ nhi chống đỡ vất vả, Lâu Thị chẳng kịp hỏi han nhiều, vội vã lật chăn ra.

“Ngồi!”

Nhan Tễ dìu hắn lùi lại hai bước, nhưng cuối cùng nàng không chịu nổi sức nặng nữa, cả hai cùng đổ ập xuống giường.

Gương mặt sát gần nhau, cơ thể đè nén, lẽ ra đây phải là một khung cảnh đầy tình tứ, mờ ám, nhưng lại bị tiếng quát giận dữ của Nhan Tễ đánh tan sạch sành sanh.

“Đứng dậy mau!”

Lâu Thị vội vàng đỡ cả hai dậy, rồi kéo Nhan Tễ nhanh chóng ra khỏi phòng.

“Sao con không gọi mẫu thân? Sau này tuyệt đối không được tiếp xúc thế này với hắn nữa, để người ta nhìn thấy thì biết làm sao?”

Lâu Thị lải nhải một hồi, nhưng Nhan Tễ chẳng lọt tai chữ nào, trong đầu nàng chỉ mải tính toán xem ngày mai có nên đi bắt mấy con gà con về nuôi không.

“Con biết rồi, biết rồi mà.”