Chương 30

Nói là làm, Nhan Tễ chẳng đợi mẫu thân lau xong, nàng bật dậy đi múc nước ngay vì sợ mẫu thân sẽ đổi ý.

Chậu gỗ được đặt ngay ngắn trên bàn nhỏ, Lâu Thị ngồi trên ghế thấp.

Sắp xếp xong xuôi, Nhan Tễ xắn tay áo, không đợi mẫu thân từ chối đã tháo trâm gỗ và dây buộc tóc ra.

“Con bắt đầu gội nhé, mẫu thân nhắm mắt lại kẻo nước vào mắt.”

Nhan Tễ thông báo một tiếng, thấy mẫu thân gật đầu, nàng mới dùng hai tay vốc nước ấm, từng chút một dội lên mái tóc mẫu thân.

Người xưa gội đầu khác với hiện đại, họ hái quả bồ kết, vò đi vò lại trong chậu nước cho ra bọt, lọc bỏ bã là có thể dùng trực tiếp mà không cần thêm bất kỳ phụ gia nào.

Tất nhiên, ban đầu Lâu Thị có khuyên nàng dùng tro bếp sau khi đốt củi.

Nhan Tễ chưa từng biết tro bếp có thể gội đầu, hiểu biết của nàng về tro bếp chỉ dừng lại ở việc dùng nó lót trong túi vải làm băng vệ sinh thời cổ đại.

“Mẫu thân, trước đây con có “đến tháng” không ạ?”

Xuyên không đến giờ, Nhan Tễ mới chợt nhận ra vấn đề này.

Theo kiến thức sinh lý của nàng, nguyên thân ở tuổi này lẽ ra phải có kinh nguyệt rồi, nhưng thực tế là suốt hai tháng qua, nàng vẫn chưa thấy gì.

Lâu Thị bị câu hỏi của nàng làm cho kinh ngạc đến mức mở trừng mắt, nước bồ kết không kịp tránh đã chảy vào khóe mắt.

Thấy mẫu thân đưa tay dụi mắt, Nhan Tễ vội múc một gáo nước lạnh: “Đừng cử động, con dùng nước lạnh rửa cho mẫu thân.”

Lâu Thị nghe theo, Nhan Tễ rửa sạch tay rồi dùng nước lạnh dội nhẹ từng chút một, lặp lại vài lần.

Khi Lâu Thị mở mắt ra, thấy đôi mắt mẫu thân đỏ hoe, Nhan Tễ cảm thấy rất áy náy.

“Không sao đâu.” Lâu Thị nháy mắt với nàng: “Chẳng phải đã ổn rồi sao, mẫu thân vẫn đang đợi con gội đầu tiếp đây.”

Nhan Tễ gật đầu, động tác càng thêm cẩn thận nhẹ nhàng, nhưng nàng lại hỏi tiếp: “Mẫu thân, con đã từng “đến tháng” chưa ạ?”

Lâu Thị biết nàng mới khôi phục thần trí chưa lâu, nhưng vẫn bị câu hỏi của nữ nhi làm cho lúng túng không biết trả lời sao cho phải.

Ngập ngừng mãi, bà mới hạ thấp giọng: “Đã có từ một năm trước rồi.”

Một năm, theo lý thường thì chu kỳ phải đều đặn rồi chứ.

“Bao lâu một lần ạ?”

Lâu Thị bị nàng hỏi đến mức không dám ngẩng đầu lên: “Hai ba tháng một lần.”

Lúc này Nhan Tễ mới hiểu ra, mười sáu tuổi có kinh nguyệt là bình thường, nhưng hai ba tháng một lần thì nàng không dám chắc.

Tuy nhiên, chu kỳ có vẻ ổn định thì chắc không có vấn đề gì lớn, có lẽ do nguyên thân thiếu dinh dưỡng mà thôi.

Sau này nàng sẽ tăng cường rèn luyện, bồi bổ tốt thì mọi chuyện sẽ ổn cả.

Sau khi dọn dẹp cho Lâu Thị xong, màn đêm đã buông dày, bầu trời xanh sẫm phủ một lớp sương mù nhạt, ánh sao lấp lánh rọi xuống mặt đất, cả thôn Hạng Gia chìm trong tĩnh lặng.

Khép cửa gỗ, cài then cẩn thận, Nhan Tễ cầm đèn dầu đi kiểm tra một lượt.

“Hạng tiểu nương tử.”

Nhan Tễ đứng thẳng người, quay đầu nhìn kẻ mà nàng vẫn luôn phớt lờ.

“Phiền ngươi ngày mai đun cho ta một thùng nước nóng.”

Nghe xong, Nhan Tễ quay lưng bỏ đi ngay.

Không ngờ người phía sau vẫn lỳ lợm nói tiếp: “Vết thương đã kết vảy rồi.”

Nhan Tễ coi như không nghe thấy, nàng thổi tắt ngọn đèn dầu trên tay, khép cánh cửa nhỏ gian Đông lại rồi đi thẳng lên giường.

Trong bóng đêm, Bùi Tế siết chặt nắm đấm, nhìn trân trân vào cánh cửa nhỏ ấy, hàng mi rủ xuống tạo thành một mảng bóng tối đậm nét dưới mắt.

Nữ nhân này thật đáng ghét.

Chỉ vì chuyện miếng ngọc bội mà đối xử với hắn bằng hai thái độ hoàn toàn trái ngược.