Chương 3

“Nữ tử đủ mười ba tuổi, mỗi năm phải nộp một khoản tiền phạt gọi là “Toán”. Qua tuổi mười bảy thì số tiền ấy sẽ tăng lên gấp bội.” Lâu thị biết nàng là hài tử có chính kiến, không muốn khiến nàng thêm lo âu: “Chúng ta không gấp, vẫn còn nửa năm nữa, tìm kỹ một người thích hợp cho con cũng không muộn.”

Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi mà phải tìm một nam nhân được gọi là “thích hợp” để phó mặc cả đời, dựa dẫm vào một người lạ, hòa nhập vào gia đình hắn, và có lẽ còn nhiều khó khăn thời đại mà nàng chưa hiểu hết... Nhan Tễ thực sự không thể tưởng tượng nổi. Nàng vô thức lắc đầu, việc này thật sự quá phi lý.

Nàng thốt ra: “Nếu nữ tử không chịu thành thân thì phải nộp bao nhiêu? Có bị phạt thêm không?”

“Ban đầu chỉ khoảng hai ba toán, nhưng qua tuổi đôi mươi sẽ tăng lên rất nhiều, tính ra phải đến hơn năm kim...”

Năm kim! Đối với một gia đình đặc biệt như Lâu thị và nguyên chủ, khoản tiền này giống như việc đánh thuế độc thân năm trăm vạn lên một hộ nghèo vậy. Lâu thị vất vả thêu thùa cả tháng trời mới đổi được nửa quan tiền, muốn tích cóp đủ ngần ấy tiền trong nửa năm, nói thì dễ hơn làm.

Giá mà lúc này có của trên trời rơi xuống thì tốt biết mấy!

Thở dài một tiếng, Nhan Tễ vứt bỏ ảo tưởng, tiếp tục lên đường.

Thôn Hạng Gia cách thành Uyển Khâu hơn hai mươi dặm. Khi nàng về tới làng, màn đêm đã buông xuống. Những vì sao lấp lánh trên bầu trời soi sáng con đường dưới chân nàng. Chỉ cần vượt qua sườn núi này là có thể nhìn thấy nhà rồi.

Con đường mòn ít người qua lại, cỏ dại mọc quá tốt, cao đến nửa thân người. Nhìn ánh đèn thấp thoáng không xa, Nhan Tễ không thể không dừng lại thở dốc. Chiếc gùi sau lưng chứa mấy chục cân gạo mì, nàng bôn ba cả ngày trời đã sớm kiệt sức.

Nghỉ được vài hơi, Nhan Tễ lại đứng thẳng dậy, cõng gùi từng bước một tiến về phía trước.

Đi chưa được mấy bước, nàng bỗng trượt chân, người nghiêng đi rồi lăn lông lốc xuống thảm cỏ bên bờ sông.

Khi cơ thể đang lăn của nàng bị một cây liễu bên bờ sông chặn lại, nàng còn chưa kịp mở mắt thì đã cảm thấy cổ chân bị thứ gì đó nắm chặt.

Nhan Tễ giật mình kinh hãi, lắc mạnh đầu vài cái để định thần lại. Nàng thấy ở ngay cổ chân mình có một người sống đang nằm đó, miệng thốt ra những tiếng rêи ɾỉ yếu ớt: “Bắt lấy... Phản tặc...”

Nàng thử rút chân ra vài lần nhưng người kia không hề buông tay, ngược lại còn nắm chặt hơn.

Nhan Tễ đành phải chậm rãi ngồi dậy, ghé sát vào để nhìn. Nam nhân tóc tai xõa xượi, không nhìn rõ mặt mũi, trên thân đầy vết máu. Nhớ lại mấy lời bàn tán của người đi đường trong thành ban ngày, chẳng lẽ người này là binh sĩ vừa đánh trận xong?