Phan Vân Nhi giật mình kinh hãi, quẳng cả chiếc bánh bao rau dại lại rồi chạy mất hút.
“Vậy ta về nhé.” Nhan Tễ nhận lại chiếc khăn tay, đứng dậy rời đi.
Thẩm Dịch đứng phía sau nhìn theo bóng lưng nàng hồi lâu không nhúc nhích, thần trí ngẩn ngơ suốt cả ngày hôm đó.
“Cữu cữu của ngươi hóa ngốc rồi hả?” Viễn Sơn đạo trưởng nửa tựa vào thân cây, nhổ vỏ hạt dưa ra khỏi miệng.
“Cữu cữu không có ngốc!” Tuy Phan Vân Nhi hơi sợ ông ấy nhưng vẫn theo bản năng bảo vệ cữu cữu mình.
Nàng ấy không biết cữu cữu bị làm sao, nhưng nàng ấy biết chắc chắn chuyện này liên quan đến Hạng tỷ tỷ.
Viễn Sơn đạo trưởng nói trúng tim đen: “Xem ra là “Tương Vương có ý, Thần Nữ vô tâm” rồi!”
“Ai bảo thế?” Phan Vân Nhi không đồng tình chút nào: “Quanh đây chẳng ai sánh bằng cữu cữu đâu, tướng mạo khôi ngô, phong độ ngời ngời...”
Đang nói nửa chừng, trong đầu nàng ấy bỗng hiện lên gương mặt của nam nhân trong căn phòng kia: “Vậy... Chỉ có thể là người đó thôi...”
Viễn Sơn đạo trưởng chẳng buồn ngẩng đầu, lại bốc một nắm hạt dưa: “Ai cơ?”
Nhưng chẳng có ai trả lời ông ấy, Phan Vân Nhi đã chạy biến ra ngoài từ lúc nào.
Nhan Tễ bận rộn chăm sóc dược liệu trong sân đến tận chiều muộn.
Lau đi mồ hôi trên trán, nàng cảm thấy lưng áo đã ướt đẫm, quần áo dính bết vào người cực kỳ khó chịu.
“Mẫu thân, mẫu thân có muốn tắm gội không?”
Lâu Thị đang ngồi thêu khăn dưới hiên nhà, nghe vậy liền lắc đầu, đứng dậy hỏi khẽ: “Hay là đợi đến tối hãy tắm?”
“Đến đêm trời sẽ trở lạnh đấy ạ.” Nhan Tễ nhìn sắc trời: “Giờ cũng không còn sớm nữa, sẵn tiện nấu cơm con sẽ đun nước luôn.”
Lâu Thị định ngăn cản, vì lúc này trời còn sáng rõ, cách lúc đêm khuya còn xa lắm.
“Để tối muộn hãy tắm, giữa ban ngày ban mặt thế này...”
“Không sao đâu, con vào gian Đông tắm.” Nhan Tễ thực sự không thể chịu nổi cảm giác mặc bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi này chờ đến khi trời tối.
Nói đoạn, nàng liền thêm nước vào nồi.
Khi nước đã nóng, nàng xách hai nửa thùng nước đặt vào gian Đông, kéo tấm màn vải xanh bên cửa sổ xuống, khép chặt cửa lại.
Cuối cùng Nhan Tễ cũng cởi bỏ được bộ y phục dính bết, dùng khăn ướt lau lên làn da mịn màng.
Những giọt nước trượt dài, để lại những vệt nước li ti trên cơ thể.
Nhà nghèo không có bồn tắm lớn.
Nhan Tễ chỉ có thể tựa vào chiếc bàn nhỏ lau người vài lượt rồi mặc quần áo sạch vào.
Với nàng, đây đã là sự tận hưởng tuyệt vời nhất rồi.
Nhan Tễ thầm nghĩ, đợi khi dành dụm đủ tiền, nhất định phải mua một chiếc bồn tắm thật lớn để ngâm mình trong nước nóng cho thật thỏa thích.
...
Ánh hoàng hôn vàng rực rỡ hắt lên bóng dáng thanh mảnh của nàng, nhìn từ xa như được khảm một lớp viền sáng lấp lánh, tầng tầng lớp lớp.
Bùi Tế nằm trên giường, đôi mắt nheo lại, ánh nhìn xuyên qua ô cửa gỗ rơi trên bóng lưng ngoài cửa sổ.
Nhan Tễ đang ngồi cạnh Lâu Thị, mái tóc dài còn ẩm xõa tung sau lưng.
Lâu Thị cầm chiếc khăn vải nhẹ nhàng lau tóc cho nàng.
Trong cơn ngái ngủ, nàng nghe tiếng mẫu thân dịu dàng: “Tắm giờ này cũng tốt, trước khi ngủ tóc sẽ khô hẳn.”
Nhan Tễ nhũn cả người, gối đầu lên đùi Lâu Thị, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười: “Lát nữa con cũng tắm cho mẫu thân nhé?”
“Mẫu thân không tắm đâu.” Lâu Thị buông một lọn tóc xuống, lại lấy lọn khác lau tiếp.
Nhan Tễ mở mắt, xoay người ngước nhìn mẫu thân: “Con tắm cho mẫu thân, đảm bảo sẽ làm mẫu thân thoải mái nhất cho mà xem.”