Tuy Nhan Tễ chán ghét những lễ giáo ràng buộc phụ nữ từ tận đáy lòng, nhưng nàng vẫn hiểu và thông cảm cho nỗi lo lắng của Lâu Thị khi sống trong thời đại này, nên nàng an ủi bà: “Tiểu Thẩm tiên sinh không phải hạng người xấu đâu mẫu thân.”
“Dù là vậy, sau này cũng phải nhớ lấy lời mẫu thân.” Lâu Thị vẫn chưa dừng lại: “Sau này thành thân rồi lại càng phải cẩn trọng hơn. Mọi thứ của nữ tử đều thuộc về phu quân, nếu để người ta nắm được thóp, đồn ra lời ra tiếng vào thì có khác nào dồn người ta vào đường chết đâu...”
...
“Hạng tỷ tỷ.” Phan Vân Nhi vừa thấy nàng tới liền nói ngay: “Cữu cữu đang ở gian ngoài đấy ạ.”
“Bánh bao rau dại bà bà làm đây, muội còn bụng để ăn không?” Nhan Tễ mỉm cười, mở bọc vải nhỏ trong tay ra cho nàng ấy xem.
“Đây là món bánh bao rau dại mà Viễn Sơn đạo trưởng cứ nhắc mãi đấy ạ?” Phan Vân Nhi tò mò vô cùng.
Nàng ấy sống trong nhà họ Thẩm từ nhỏ, gia cảnh khá giả hơn nhiều so với dân làng bình thường, càng đừng nói đến mẫu nữ Nhan Tễ, nên nàng ấy chưa từng thấy bánh bao rau dại bao giờ.
“Muội ăn thử một miếng được không?”
“Thì đây là để cho mọi người ăn mà, coi như cảm ơn muội, cữu cữu của muội và cả Viễn Sơn đạo trưởng nữa.” Nhan Tễ lấy ra một chiếc đưa cho nàng ấy.
“Viễn Sơn đạo trưởng cũng ở gian ngoài sao?”
“Không ạ.” Vân Nhi vừa nhai vừa lắc đầu lia lịa: “Ông ấy đang đánh cờ với ngoại công ở hậu viện kìa.”
“Ăn từ từ thôi.” Nhan Tễ vỗ nhẹ lưng cho nàng ấy: “Nếu thích thì mai tỷ lại mang sang.”
“Được rồi...” Thẩm Dịch lên tiếng, cắt ngang lời đối đáp của hai người: “Vãn Nương.”
“Mọi người đi vội quá.” Nhan Tễ đưa bọc vải nhỏ trong tay cho hắn ta.
Thẩm Dịch nhận lấy, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng hắn ta không dám thất lễ như Vân Nhi, chỉ biết đứng lặng.
Cả ba người nhất thời rơi vào im lặng.
Phan Vân Nhi tinh ý, đôi mắt linh động nhìn qua liếc lại giữa hai người, rồi mỉm cười nói: “Để ta mang vào cho ngoại công và đạo trưởng.”
Nói đoạn, nàng ấy nhanh tay giật lấy bọc nhỏ từ tay Thẩm Dịch, thoắt cái đã chạy biến đi mất.
Lúc này Nhan Tễ mới mở lời: “Tiểu Thẩm tiên sinh, chiếc khăn tay đó...”
Thẩm Dịch lập tức cứng đờ cả người, gương mặt nhanh chóng đỏ bừng lên tận mang tai.
“Ta... Lúc đó ta cũng quên mất không trả lại ngươi, để ta giặt sạch rồi sẽ mang trả...” Một câu nói thốt ra rời rạc vụn vặt, Thẩm Dịch dường như nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch, tưởng như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực.
“Không sao đâu.” Nhan Tễ không phải không nhận ra sự khác lạ của hắn ta, nhưng nàng chỉ đành giả vờ như không thấy: “Để ta mang về tự giặt là được rồi.”
“Vậy cũng được.” Thẩm Dịch lắp bắp gật đầu: “Ngươi vào trong ngồi một lát, ta đi lấy ngay đây.”
Nhan Tễ theo hắn ta vào trong tiệm, tùy ý chọn một chỗ ngồi xuống.
Thẩm Dịch rảo bước trở lại nội viện, vào phòng ngủ, lấy chiếc túi gấm đặt dưới gối ra, cẩn thận mở dây thắt rồi nhẹ nhàng lấy mảnh khăn tay ấy ra ngoài.
“Hạng tiểu nương tử gửi tới à?”
Viễn Sơn đạo trưởng rửa sạch tay, dùng khăn lau nhẹ đầu ngón tay.
“Vâng ạ.” Phan Vân Nhi gật đầu.
“Nàng có nói gì không?”
“Tỷ ấy bảo cảm ơn đạo trưởng ạ.”
“Còn gì khác không?”
Phan Vân Nhi ngẫm nghĩ một lát: “Hạng tỷ tỷ còn nói cảm ơn ta nữa.”
“Cảm ơn ngươi?” Viễn Sơn đạo trưởng lắc đầu cười: “Cái con bé này, nàng cảm ơn ngươi làm gì chứ? Ngoài ra không còn gì khác thật à?”
Vân Nhi liếc nhìn ngoại công đang trầm tư bên cạnh, lại nhớ đến lời dặn của cữu cữu, liền kiên định lắc đầu: “Hết rồi ạ.”
Viễn Sơn đạo trưởng dường như nhìn thấu lời nói dối của nàng ấy, cười híp mắt: “Nói dối là không ngoan đâu nhé!”