Vừa dứt lời, một chiếc xe ngựa từ từ dừng lại trước cửa. Nhan Tễ bước ra: “Sao ngươi tới sớm thế?”
“Không sớm đâu.” Thẩm Dịch vén rèm vải xanh: “Đêm qua ngươi đi vội quá, ta nghĩ đêm muộn không tiện quấy rầy.”
Hắn ta cứ ngỡ Vãn Nương còn đang giận mình nên không muốn gặp, không ngờ nàng chẳng hề để tâm, trái lại còn đặc biệt hỏi thăm Viễn Sơn đạo trưởng: “Viễn Sơn đạo trưởng bị bệnh gì vậy? Lúc theo chúng ta xuống núi trông ông ấy không có vẻ nghiêm trọng như ở trên quan.”
Thẩm Dịch thành thật đáp: “Chắc là bị cảm mạo thôi. Đêm qua phụ thân ta lại bắt mạch cho ông ấy, kê lại đơn thuốc, sau khi uống xong đã khá hơn nhiều rồi.”
“Vậy thì tốt.” Nhan Tễ thấy sắc mặt Thẩm Dịch không giống như đang nói dối.
Nàng thầm nghĩ dù có nói dối đi chăng nữa, thì nàng cũng chỉ là kẻ không liên quan, cần gì phải hỏi nhiều?
Hai người vừa nói vừa bê thảo dược vào sân.
“Lát nữa ngươi mang ít bánh bao rau dại mẫu thân ta làm về cho ông ấy nhé, coi như thay ta cảm ơn ơn huệ cho thuốc của ông ấy.”
“Cảm ơn ông ấy làm gì?” Phan Vân Nhi thắc mắc: “Ngoại công cứu mạng ông ấy, ông ấy cho tỷ thảo dược cũng giống như cho cữu cữu...”
Lời chưa dứt đã bị Thẩm Dịch ngắt lời: “Vân Nhi, con đừng có mải chơi nữa, mau về sớm đi, ngoại công đang đợi con ở nhà đấy.”
“Thế còn cữu cữu thì sao?” Vân Nhi nghiêng đầu hỏi.
Thẩm Dịch đặt chậu cây cuối cùng xuống: “Cữu cữu trồng nốt chỗ thảo dược này rồi về.”
“Ngươi lau mồ hôi đi.” Nhan Tễ đưa một chiếc khăn tay: “Ngươi cũng về đi, để ta tự trồng chỗ này là được, ở tiệm cũng không thể thiếu người.”
Thẩm Dịch nhìn chiếc khăn tay nàng đưa, tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng.
Bao nhiêu lời nàng nói, hắn ta chẳng lọt tai chữ nào, cứ thế ngây người ra rồi gật đầu một cách vô thức.
Mọi chuyện xảy ra ngoài sân đều không lọt qua khỏi tai mắt của Bùi Tế.
Hắn lạnh lùng quan sát qua khe cửa sổ, thấy vị tiểu nương tử “thô kệch phóng đãng” kia cười cười nói nói, trong mắt hắn lộ rõ vẻ khinh miệt không hề che giấu.
Giữa ban ngày ban mặt, chẳng chút kiêng dè, lại tùy tiện tặng vật tùy thân cho nam nhân khác.
Ngu ngốc thế này, sao có thể là mật thám do Bùi Kỳ phái tới cho được?
Nhan Tễ đang ngồi xổm dưới gốc cây hoàn toàn không hay biết gì, nàng bận rộn dời từng chậu thảo dược xuống đất, tưới nước bón phân.
“Vào ăn cơm thôi con!”
Lâu Thị gọi mà Nhan Tễ vẫn chưa đứng lên, chỉ mải mê cúi đầu tưới nước.
Bà gọi thêm tiếng nữa, nàng vẫn không nghe thấy.
“Không định ăn cơm sao?” Lâu Thị bước ra từ trong bếp, nhìn tiểu nương tử đang ngồi dưới đất, bận rộn đến mức hai tai chẳng nghe thấy chuyện gì quanh mình.
Nhan Tễ ngẩng đầu cười với mẫu thân: “Con vào ngay đây ạ!”
“Đúng là con mèo nhỏ lấm lem!”
“Dạ?”
Lâu Thị cười lắc đầu: “Mặt mũi đầy bùn đất kìa, mau đi rửa đi!”
Nghe vậy, Nhan Tễ ngây ngô đưa tay lên quệt một cái, kết quả mặt mũi càng lem nhem hơn.
“Khăn tay đâu rồi?” Lâu Thị dắt nàng ra cạnh giếng nước, xòe tay về phía nàng.
“Ái chà!” Nhan Tễ vỗ trán, lúc này mới sực nhớ ra: “Vừa nãy con đưa cho Tiểu Thẩm tiên sinh lau mồ hôi mất rồi.”
Lâu Thị giật mình: “Con đưa khăn tay cho Tiểu Thẩm tiên sinh rồi?”
Nhan Tễ gật đầu.
“Không đòi lại sao?”
Thấy Lâu Thị biến sắc vì kinh hãi, lúc này Nhan Tễ mới nhận ra vấn đề, nhưng nàng vẫn thong thả: “Tí nữa con đi đưa bánh bao rau dại, nhân tiện đòi lại là được mà mẫu thân.”
Lâu Thị gật đầu, giờ cũng chỉ còn cách đó, nhưng bà vẫn không nhịn được mà dặn dò thêm: “Lần sau phải nhớ kỹ đấy, không được tùy tiện đưa đồ dùng của nữ tử cho nam nhân. Nếu để người ngoài biết được là hỏng hết danh dự đấy.”