Chương 25

“Nghe nói... Ngươi... Ngươi tới để cầu thuốc?”

Lão giả đang nằm trên giường bệnh có sắc mặt trắng bệch, môi không còn chút huyết sắc, thỉnh thoảng lại ho khan và run rẩy khắp người.

Hình ảnh này hoàn toàn không giống với vị Viễn Sơn đạo trưởng tiên phong đạo cốt, siêu phàm thoát tục, lừng lẫy tiếng tăm mà Thẩm Dịch đã kể với nàng dọc đường.

Thẩm Dịch biến sắc kinh hãi: “Đạo trưởng, sao ngài lại thành ra thế này?”

Tiểu đạo đồng đứng bên cạnh vội đáp: “Sư bá vốn bị cảm mạo bất ngờ, tĩnh dưỡng bấy lâu mà không thuyên giảm, ngược lại ngày càng trầm trọng hơn.”

Nói đoạn, dường như hắn ta sắp bật khóc.

“Nếu đạo trưởng không chê y thuật của tiểu điệt nông cạn, xin mạo muội được bắt mạch cho ngài.”

Nghe vậy, tiểu đạo đồng lập tức căng thẳng, không kìm được mà nhìn về phía giường bệnh: “Chuyện này... Chuyện này...”

Nhưng lão giả nằm trên giường lại khẽ gật đầu.

Thẩm Dịch vén vạt áo, ngồi ngay ngắn, đặt ba ngón tay lên cổ tay lão đạo, thần sắc hết sức chuyên chú.

Nhan Tễ lại càng thấy có điểm quái lạ.

Rõ ràng không có hỏa hoạn thật sự mà lại cố tình tạo ra khói đen cuồn cuộn.

Xem ra, bệnh tình của Viễn Sơn đạo trưởng này cũng ẩn chứa uẩn khúc gì đó, tuyệt đối không đơn giản chỉ là cảm mạo như lời tiểu đạo đồng nói, bằng không sắc mặt của họ đã chẳng căng thẳng đến thế.

Đôi lông mày của Thẩm Dịch khẽ nhíu lại, hắn ta lặp đi lặp lại việc cảm nhận mạch tượng.

Qua nửa khắc đồng hồ, trên trán Thẩm Dịch đã lấm tấm mồ hôi.

Hắn ta thu tay lại, cúi đầu hành lễ: “”Xin thứ lỗi cho tiểu điệt vô năng, nếu có phụ thân ở đây, nhất định sẽ chẩn đoán ra nguyên nhân bệnh.”

“Vậy, bần đạo theo hai vị về nhà có được không?”

Không chỉ Thẩm Dịch ngây người, ngay cả Nhan Tễ cũng chẳng thể ngờ tới việc Viễn Sơn đạo trưởng lại đưa ra yêu cầu như thế.

Nhưng chỉ trong chớp mắt sau đó, chẳng hiểu bằng cách nào mà ông ấy đã chễm chệ ngồi trên xe ngựa cùng bọn họ.

Nhan Tễ càng nghĩ càng thấy sai sai, nhưng lúc này nàng không tiện nói với Thẩm Dịch.

Không phải lão đạo này đang lừa gạt hai người họ chứ?

Bày ra một tình huống như vậy chỉ để theo Thẩm Dịch về nhà chữa bệnh?

Thật vô lý hết sức!

Nhìn lại đôi chân thoăn thoắt lúc xuống núi của ông ấy, nào có chút dáng vẻ gì là bạo bệnh nằm liệt giường, trông còn dẻo dai hơn cả Thẩm Dịch.

Trong xe ngựa bỗng vọng ra tiếng hỏi: “Tiểu nương tử, ngươi làm món lương khô này thế nào vậy?”

Nhan Tễ đang ôm khư khư chậu hoa trong tay, ngoái đầu lại nhìn: “Là bánh bao rau dại do mẫu thân ta làm, cũng chẳng có gì cầu kỳ cả.”

Chỉ thấy lão đạo vừa ăn vừa gật gù: “Bần đạo chưa được nếm lại hương vị này nhiều năm rồi.”

Nhan Tễ nhìn ông ấy nằm trong xe, chân vắt chữ ngũ, có ăn có uống, nào có giống người bệnh chứ?

“Để lại cho ta hai miếng.”

“Ngươi nói muộn quá rồi, chỉ còn lại đúng một miếng thôi, hai người chia nhau ra mà ăn tạm!” Dứt lời, ông ấy đưa miếng bánh ra, rồi lại thò đầu tới hỏi: “Bao giờ ngươi với tiểu thần y thành thân thế?”

Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng, mặt Thẩm Dịch lại đỏ bừng lên: “Tiểu điệt và Vãn Nương vốn không có hôn ước, những lời khi nãy tiểu điệt nói với ngài không phải lời đùa giỡn đâu.”

“Không đúng chứ nhỉ?”

“Cái gì mà không đúng!” Nhan Tễ lườm lão đạo một cái cháy mặt: “Ngươi mới là người không đúng ấy! Cố ý lừa gạt chúng ta!”

Viễn Sơn đạo trưởng mỉm cười, nằm ngửa ra sau, lại vắt vẻo chân chữ ngũ: “Tiểu nương tử này nói gì lạ vậy? Bần đạo được tiểu thần y đích thân mời xuống núi mà. Ngươi hung dữ thế này, chẳng bù cho điệt nhi tiểu thần y có lòng thiện tâm. Nghĩ lại nếu không phải tiểu thần y muốn cứu hỏa, thì chắc hai chúng ta chẳng còn cơ hội gặp mặt lần cuối rồi...”

Nhan Tễ đảo mắt khinh bỉ, bẻ đôi miếng bánh bao rau dại duy nhất còn lại, đưa cho Thẩm Dịch.