Trong lúc nguy cấp, Nhan Tễ không nói thêm lời thừa thãi. Hai người né tránh đám người đang xuống núi, men theo đường mòn chạy lên trên. Vừa mới đến trước cổng lớn đang mở toang, hai người đã bị chặn lại.
Một tiểu đạo đồng mặc đạo bào màu xanh xám hành lễ: “Thí chủ, trong quan đang xảy ra hỏa hoạn, xin mời mau chóng xuống núi.”
Thẩm Dịch đáp lễ: “Tiểu đạo trưởng, hai người chúng ta đứng từ xa thấy trong quan bốc khói nên đặc biệt lên đây giúp chữa cháy.”
“Đúng vậy.” Nhan Tễ gật đầu: “Thêm người thêm sức, tránh để lửa lan rộng...”
“Tử Hoài, mau quay lại! Sư thúc muốn gặp đệ!”
Tiểu đạo sĩ liếc nhìn hai người một cái, bỏ lại một câu “Xin thí chủ mau rời đi” rồi lập tức chạy vào trong.
“Xem ra ở đây không cần chúng ta giúp rồi.” Thẩm Dịch thở phào nhẹ nhõm: “Như vậy cũng tốt, để ít ngày nữa chúng ta quay lại.”
Nhìn lên tấm biển lớn trên đầu, Nhan Tễ lại lắc đầu: “Đã đến đây rồi, ít nhất cũng phải vào xem cho biết.”
Dứt lời, nàng bước vào trong quan trước, Thẩm Dịch vội vàng đi theo sau.
Hai người lao thẳng về phía khói đen đang bốc lên.
Càng đến gần, Nhan Tễ càng cảm thấy lạ lùng.
Trong quan yên tĩnh một cách kỳ lạ, đi đến đâu cũng không thấy bóng dáng các đạo sĩ, cho đến khi bước qua một cánh cửa nhỏ dẫn tới nơi phát hỏa.
Lửa cháy không nhỏ, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng người nào.
Nơi phát hỏa không phải đại điện, cũng chẳng ảnh hưởng đến gian phòng nào.
Thực chất khói đen cuồn cuộn là do đống củi khô cùng với tơ liễu bay đầy trời trong sân tạo thành.
“Chuyện này là sao...” Thẩm Dịch kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Cả hai đều hiểu rằng, có lẽ đây chính là lý do vì sao tiểu đạo sĩ lúc nãy lại ngăn cản họ.
Nhưng không rõ vì sao mà các đạo sĩ trong quan lại làm như vậy?
“Các người là ai?”
Một tiếng quát hỏi vang lên, hai người còn chưa kịp thanh minh thì đã bị đám đạo sĩ vội vàng kéo đến bao vây chặt chẽ.
“Nói! Các người là ai? Sao lại lẻn được vào đây?”
Vị đạo sĩ dẫn đầu gắt gỏng hỏi, hàng chục đạo sĩ xung quanh mắt trợn ngược đầy giận dữ.
Thấy tình hình đó, Thẩm Dịch vội vàng chắn trước mặt che chở cho Nhan Tễ.
Nhan Tễ khẽ lắc đầu với hắn ta rồi bước ra phía trước: “Hai chúng ta là người thôn Hạng Gia ngoài thành Uyển Khâu. Đến đây vốn là để cầu xin Viễn Sơn đạo trưởng chút thảo dược, không ngờ đang đi giữa núi thì thấy khói đen bốc lên, người người tháo chạy, nên mới nghĩ lên đây giúp dập lửa.”
Vị đạo sĩ kia lạnh lùng nhìn, có vẻ không mấy tin tưởng.
Thẩm Dịch thấy vậy liền bồi thêm: “Nếu ngài không tin, có thể đi hỏi Viễn Sơn đạo trưởng. Gia phụ là Thẩm Bình vốn là người quen cũ của đạo trưởng. Mùa đông mười mấy năm về trước, phụ thân ta từng cứu mạng đạo trưởng.”
Đến lúc này, vị đạo sĩ kia mới phần nào buông lỏng cảnh giác.
Ông ta ngoắc tay gọi một tiểu đạo đồng lại, thầm thì vài câu, tiểu đạo đồng liền chạy đi mất.
Hai bên đứng đối diện nhau, im lặng không nói lời nào, nhưng bầu không khí đã bớt căng thẳng hơn trước.
Cho đến khi tiểu đạo đồng quay lại, nói nhỏ vài câu vào tai vị đạo sĩ dẫn đầu.
Lúc này ông ta mới mở lời: “Sư huynh đã nói rõ, hai vị thí chủ là người quen cũ, lại có lòng thiện tâm, phiền hai vị rời bước tới gặp sư huynh.”
Nhan Tễ nhìn Thẩm Dịch, thấy hắn ta gật đầu, cả hai mới theo chân tiểu đạo đồng rời khỏi nơi đó.
“Ngươi chính là tiểu thần y sao?”
“Vâng.” Thẩm Dịch cúi đầu chắp tay hành lễ.
Nhan Tễ tự nhiên cũng hành lễ theo.