Thẩm Dịch nói lời cảm ơn rồi nhận lấy. Hai người xuống xe, tạm thời gửi ngựa và xe tại quán trà dưới chân núi rồi mới đi hỏi thăm đường lên Quan Vân Ích.
Thẩm Dịch chắp tay, ôn tồn hỏi: “Tiểu ca, xin hỏi có phải Quan Vân Ích ở trên ngọn núi kia không?”
“Hai người từ nơi khác tới à?” Gã tiểu nhị nhìn hai người một lượt từ trên xuống dưới, rồi thở dài lắc đầu: “E là hôm nay hai người không lên đó được rồi.”
Nghe vậy, hai người đưa mắt nhìn nhau đầy thắc mắc. Thẩm Dịch đáp lời: “Chúng ta là dân thường ở phía Bắc thành Uyển Khâu.”
Gã tiểu nhị nhiệt tình nói tiếp: “Cách đây một khắc, có toán binh sĩ cưỡi ngựa chạy lên rồi. Chắc lại là quý nhân nhà nào tới mời Viễn Sơn đạo trưởng xuống núi đây mà. Hai người mà đến sớm chút nữa thì có khi còn gặp được họ.”
Thẩm Dịch hiểu ra: “Viễn Sơn đạo trưởng có tài năng trác tuyệt, mưu lược trị thế, lại lừng danh thiên hạ, có quý nhân đến mời cũng là lẽ đương nhiên.”
Nhan Tễ ngước nhìn đỉnh núi xanh thẳm phía xa, không nhịn được mà hỏi: “Viễn Sơn đạo trưởng này thật sự là bậc cao nhân thế gian sao?”
Nàng vốn tưởng ông ấy chỉ là một đạo sĩ bình thường, không ngờ lại là một bậc ẩn sĩ cao siêu đến vậy.
“Có điều, nếu hai người chỉ đến cầu tự thì cũng không nhất thiết phải gặp ông ấy, cứ mang đồ cúng lên là được.”
“Không phải.” Thẩm Dịch bối rối nói lắp bắp: “Chúng ta... Ta và Vãn Nương...”
Gã tiểu nhị mỉm cười với hai người, vẻ mặt như thể “ta hiểu hết cả rồi”, gật đầu với Thẩm Dịch một cái rồi thu dọn chén trà rời đi.
Thẩm Dịch không ngờ lại bị hiểu lầm tai hại đến thế, sợ Nhan Tễ không vui, hắn ta định giải thích nhưng lại cứ lắp ba lắp bắp: “Ta... Đều tại ta cả!”
Nhan Tễ mỉm cười nhẹ nhàng: “Chuyện này có gì đâu, người ta cũng chẳng biết chúng ta là ai, không có gì hệ trọng cả.”
Thẩm Dịch thấy nàng thản nhiên như vậy thì sững người một lúc, sau đó liền nhẹ lòng, nở một nụ cười ấm áp.
‘Chúng ta đi thôi!”
Đang lúc trò chuyện, một toán người cưỡi khoái mã phóng vụt qua, bụi mù tung mù mịt. Đợi đến khi cát bụi lắng xuống, chỉ còn lại rải rác những dấu móng ngựa trên đường.
“Lẽ nào không mời được Viễn Sơn đạo trưởng đi sao?”
Con đường dưới chân uốn lượn quanh co, ẩn hiện giữa dãy núi xanh mướt, hoa cỏ mọc khắp nơi, trên đầu chim chóc líu lo không dứt.
Nhan Tễ lau mồ hôi trên trán, ngước nhìn lên cao.
Quan Vân Ích vốn chỉ nhỏ như hạt mè từ chân núi giờ đã hiện ra toàn bộ trước mắt.
“Ngươi mệt rồi phải không? Chúng ta nghỉ một lát.” Thẩm Dịch dừng bước, mở nắp bình nước đưa qua: “Uống ngụm nước cho đỡ khát.”
Nhan Tễ không ngần ngại đón lấy, ngửa cổ uống một ngụm lớn.
Mới leo có một khắc mà đã thở không ra hơi, nàng tự nhủ sau khi về phải tăng cường rèn luyện, cơ thể này vẫn còn quá yếu ớt.
“Có phải trên núi kia đang bốc khói không?”
Theo hướng tay Thẩm Dịch chỉ, Nhan Tễ ngẩng đầu nhìn lên.
Quả nhiên, từ phía Quan Vân Ích khói đen bốc lên cuồn cuộn, mọi người hoảng loạn tháo chạy xuống núi, tiếng kêu la vang động cả một vùng.
“Vãn Nương, tốt nhất là chúng ta nên xuống núi trước.” Thẩm Dịch thấy cảnh tượng hỗn loạn, không dám nán lại thêm.
“Phải lên xem sao đã.” Nhan Tễ kéo hắn ta đứng sang một bên để nhường đường cho dòng người đang chạy xuống: “Khói này có vẻ không lớn lắm, trên đó chắc chắn có nguồn nước, nếu đủ người có khi sẽ dập tắt được.”
“Sao có thể mạo hiểm như vậy được?” Thẩm Dịch không dám để nàng lên đó, trước khi đi hắn ta đã hứa với Lâu đại nương rồi.
“Không sao đâu.” Nhan Tễ bình tĩnh phân tích: “Nhìn làn khói chưa tản ra rộng, chứng tỏ hỏa hoạn chưa lan toả. Nếu đợi gió nổi lên thì mọi chuyện sẽ muộn mất!”
Thẩm Dịch thấy ánh mắt nàng kiên định, lòng cũng hạ quyết tâm, gật đầu: “Ta đi trước, có chuyện gì ta sẽ bảo vệ ngươi.”
“Được.”