Nhan Tễ khó lòng đồng ý. Nàng xuyên đến đây cũng chưa từng đi xa như vậy, không rõ dọc đường có an toàn hay không. Mang theo một đứa trẻ, nếu giữa đường xảy ra chuyện gì thì thật khôn lường.
“Tỷ cũng chưa đi bao giờ, chưa biết tình hình ở đó thế nào. Lần này tỷ và cữu cữu muội đi thăm dò đường trước, nếu chuyến này thuận lợi xin được thuốc, lần sau tỷ nhất định sẽ mang muội theo, được không?”
Nghe câu này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phan Vân Nhi nhăn nhó lại thành một cục. Nhan Tễ múc nước đổ vào chậu, lại nói tiếp: “Đừng nhăn nhó nữa, tỷ còn có chuyện muốn hỏi muội đây!”
“Chuyện gì ạ?” Phan Vân Nhi ngồi xổm bên cạnh Nhan Tễ, buồn chán lôi mấy quân cờ trong túi ra tung hứng.
“Tỷ muốn bắt mấy con gà con, vịt con về nuôi trong sân, muội thấy thế nào?”
Phan Vân Nhi đảo mắt tinh ranh: “Hôm qua muội vừa nghe thằng Ngưu nói mẫu thân hắn bắt được mấy con ở vườn trúc phía trước, có điều chưa biết nuôi nấng thế nào.”
“Vậy chờ tỷ về, tỷ sẽ nói với cữu cữu muội, rồi hai tỷ muội mình cùng đi bắt gà con nhé?”
“Dạ được!” Phan Vân Nhi vui vẻ trở lại: “Hạng tỷ tỷ, để muội làm mẫu cho tỷ xem lúc cữu cữu gặp ngoại công nhé, cữu cữu sợ ngoại công nhất đấy...”
Nhan Tễ bị vẻ ngây thơ của nàng ấy làm cho cảm động, cũng bị nàng ấy chọc cho cười không ngớt.
“Vãn Nương, đi đường phải cẩn thận, chớ có đi đường mòn, mang theo cả lương khô này nữa...” Đây là lần đầu tiên nữ nhi rời xa mình, Lâu Thị không ngừng dặn dò vì sợ nàng khát, sợ nàng đói, và hơn hết là sợ nàng gặp trắc trở dọc đường.
“Con biết rồi.” Nhan Tễ gật đầu, không quên dặn dò lại Lâu Thị: “Mẫu thân tuyệt đối đừng ra khỏi cửa nhé, đến tối con sẽ về ngay.”
Thẩm Dịch đang đứng chờ bên cạnh xe ngựa, chắp tay trịnh trọng hứa với Lâu Thị: “Lâu đại nương, ta nhất định sẽ bảo vệ Vãn Nương chu toàn, đưa nàng về nhà bình an vô sự.”
Lâu Thị vẫn bịn rịn không rời, bà nắm chặt tay Nhan Tễ chẳng muốn buông: “Đây là lần đầu tiên con rời xa mẫu thân, trong lòng mẫu thân cứ thấy lo lo...”
“Con là người phúc lớn mệnh lớn mà, chẳng phải mẫu thân từng nhờ người xem bói cho con rồi sao? Số con cả đời phú quý, sau này ngày nào chúng ta cũng có thịt ăn, lúc đó mẫu thân không được chê con béo tròn đâu đấy!”
“Phải, phải.” Lâu Thị cuối cùng cũng phá lên cười, tiễn nữ nhi lên xe ngựa mà vẫn không quên dặn với theo: “Lương khô mẫu thân chuẩn bị cho con và Tiểu Thẩm tiên sinh ấy, nhớ giữ kỹ đừng để kẻ nào trộm mất nhé.”
Nhan Tễ vén rèm xe, làm bộ như có nanh vuốt, cố ý há to miệng trêu đùa: “Ai mà dám cướp của con chứ!”
“Đi đường nhớ chậm thôi.” Lâu Thị vừa buồn cười vừa giận, bà đứng bên lề đường nhìn theo chiếc xe dần biến mất, chỉ còn lại những vệt bụi mờ mịt phía sau.
“Vãn Nương, ngươi vào trong ngồi đi, gió lớn đấy.”
“Ta cũng muốn học cách điều khiển ngựa.” Nhan Tễ vén rèm, ngồi sát lại gần Thẩm Dịch ở phía trước xe.
“Ta chưa từng thấy nữ tử nào học điều khiển ngựa bao giờ...”
“Vậy thì ta sẽ là người đầu tiên học, sau này ngươi ẽ được thấy thôi!”
Thẩm Dịch thấy nàng không phải nói đùa, vẻ mặt lại hết sức nghiêm túc, bèn bắt đầu chỉ dạy: “Khi điều khiển ngựa phải đặc biệt chú ý đến lực cánh tay. Tay trái cầm dây cương trái, tay phải cầm dây cương phải, hai cánh tay cùng lúc khống chế hai bên. Như vừa rồi, chỉ cần tay trái ta hơi dùng lực là ngựa sẽ biết đường rẽ trái.
Nếu là loại xe bốn ngựa kéo thì không thể làm thế được. Phải lấy hai con ngựa ở giữa làm chính, hai con ngựa bên cạnh mỗi con có một sợi dây cương chính ở phía ngoài, còn phía trong không có dây cương mà chỉ dùng một đoạn dây ngắn nối vào dây cương phía ngoài của con ngựa giữa. Vì vậy, chỉ cần sáu sợi dây cương là đủ để điều khiển cả bốn con ngựa.”
Nhan Tễ chăm chú lắng nghe, thầm ghi nhớ từng lời vào lòng.
Thuật điều khiển ngựa cũng là kỹ năng bắt buộc phải nắm giữ.
Sau này dành dụm đủ tiền, nàng cũng sẽ tìm cách mua lấy một con ngựa, như vậy sẽ không phải lặn lội đôi chân vào thành nữa.
Nàng nghĩ vậy, nhưng chẳng thể ngờ rằng sau này chính kỹ năng này lại giúp nàng một việc lớn lao.
Đánh xe đi ròng rã suốt hai canh giờ, từ lúc rạng sáng cho đến khi mặt trời lên cao, cuối cùng cũng tới nơi.
“Ăn miếng bánh bao đi.” Nhan Tễ lấy ra gói hành lý từ trong xe mà Lâu Thị đưa cho lúc khởi hành: “Ngươi nếm thử tay nghề của mẫu thân ta xem.”