Ngoài một mảnh sân nhỏ thì nhà họ Hạng chẳng còn tài sản gì khác. Ngay cả mấy mẫu ruộng cạn cũng bị người trong tộc họ Hạng cưỡng chiếm vì nhà không có nhi tử nối dõi. Huống chi nguyên chủ đã ngây dại gần hai mươi năm, Lâu thị còn bệnh tật triền miên, chỉ có thể gượng sức thêu thùa vài chiếc khăn tay để duy trì kế sinh nhai. Nhan Tễ vốn định tìm cách khác, nhưng không ngờ kế hoạch kiếm tiền vừa bắt đầu đã sớm chết yểu.
Gác lại những phiền muộn ấy, mọi thứ dường như vẫn ổn. Nàng đang dần thích nghi với cuộc sống tại ngôi làng nhỏ này, làm việc từ khi mặt trời mọc, nghỉ ngơi vào lúc mặt trời lặn.
Ngoại trừ những giấc mơ mỗi đêm.
Trong mơ, phụ mẫu đang chúc mừng nàng thi đỗ nghiên cứu sinh, còn chuẩn bị đưa nàng đi Vân Nam chơi một chuyến vào dịp lễ Quốc khánh... Nhưng vẻ đẹp ấy vụt tắt trong nháy mắt. Khi tỉnh dậy, nàng buộc phải lo toan sinh kế, và phiền não hơn cả là cái“lệnh cưỡng chế thành thân” đầy vô lý kia.
Hôm qua khi ra ngoài nhặt củi trở về, từ xa nàng đã thấy mấy người bước ra khỏi sân nhà mình, ngoài cửa có rất đông dân làng vây quanh. Khi nàng tiến lại gần, có người nhận ra Nhan Tễ, bọn họ nhìn nàng chằm chằm từ trên xuống dưới. Có kẻ tò mò còn sáp lại hỏi: “Vãn Nương, ngươi đi đâu đấy?”
Nhan Tễ không quen người này nên chưa kịp lên tiếng thì đã bị Lâu thị kéo vào trong sân. Nàng vẫn còn nghe thấy tiếng người đó nói vớt theo: “Trông có vẻ vẫn chưa khỏi đâu, đầu óc vẫn còn ngây ngơ lắm.”
“Sao lại chưa khỏi? Ngươi không thấy đống củi kia à? Sớm nghe người ta bảo nàng ta khỏi rồi, ta còn tưởng là tin vịt cơ đấy.”
“Tin vịt gì chứ, chẳng phải là bọn họ đến đòi tiền rồi sao?”
“Vãn Nương là kẻ ngốc, nộp tiền cái gì?”
“Thì chẳng phải bây giờ đã khỏi rồi sao? Năm nay Vãn Nương cũng phải mười bảy mười tám rồi chứ? Phải nộp rồi...”
Đám đông ngoài sân bàn tán xôn xao, Nhan Tễ cũng hiểu được đôi phần. Nàng nhớ lại lịch sử đã từng học, người xưa quả thực có ghi chép về việc thu thuế thân.
“Thực sự là đến đòi thuế thân sao? Hay là tiền gì khác?”
Ban đầu Lâu thị không muốn nói thật vì sợ nàng thêm gánh nặng, trong nhà có thêm một kẻ bệnh tật như bà đã đủ liên lụy nàng rồi. Nhưng trước sự gặng hỏi của Nhan Tễ, bà đành phải chậm rãi gật đầu.
Bà biết rõ nữ nhi mình nuôi nấng không giống với những cô nương nhà người ta. Gọi là Vãn Nương vốn vì năm tuổi nàng vẫn chưa biết nói, bà nghĩ đến câu “quý nhân thường chậm lời” nên mới đặt cái tên mụ này để lấy khước, không ngờ lại chậm đến hơn mười năm. Đến nay coi như cũng thấy được ngày mai tươi sáng.
“Năm nay đã nộp xong thuế thân rồi, bọn họ đến là để thông báo về lệnh cưỡng chế thành thân.”
“Lệnh cưỡng chế thành thân?” Nhan Tễ chưa từng nghe qua cái tên này.