Chương 19

Nhan Tễ đã hỏi thăm xong xuôi người buôn thuốc ở thôn Ngũ Đường, trong lòng đã nắm rõ đại khái, lúc này mới trò chuyện với Thẩm Dịch vừa vội vàng chạy tới.

“Ta không lừa ngươi chứ?” Thẩm Dịch cố gắng che giấu tâm trí đang rối bời của mình.

“Không đâu.” Nhan Tễ lúc này cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Thẩm Dịch mở cuốn sổ thu chi mà mình vừa để sang một bên, chỉ cho Nhan Tễ xem: “Cứ theo giá này có được không?”

Nhan Tễ gật đầu, cứ thuận theo giá chung mà làm, vừa không nợ ân tình của hắn ta, vừa không làm hắn ta khó xử.

“Lần trước ngươi nói Lâu đại nương bị sốt cao, dạo này hoa nở nhiều, chứng hen suyễn của đại nương rất dễ tái phát. Ta nghĩ lúc này đang rảnh, hay là ta cùng ngươi về khám mạch cho đại nương xem sao?” Thẩm Dịch khẽ ngẩng đầu, chờ đợi câu trả lời của Nhan Tễ.

Chứng hen suyễn của Lâu Thị quả thực bắt đầu tái phát, nhất là vào mỗi buổi sáng, lúc nặng thì ho không dứt, nếu mời được đại phu xem cho thì tốt nhất.

Nhưng đột nhiên nhớ lại câu nói kỳ quặc của người trong nhà trước khi đi, nàng có chút do dự.

Biểu cảm này đều rơi vào mắt Thẩm Dịch, hắn ta nói tiếp: “Nếu chuẩn bị sớm thì có thể hạn chế tối đa việc phát bệnh.”

Đến lúc này, chút do dự cuối cùng trong lòng Nhan Tễ cũng bị gạt sang một bên.

So với bất cứ chuyện gì, bệnh tình của Lâu Thị vẫn là hệ trọng nhất.



“Mẫu thân.” Nhan Tễ vừa bước vào cửa đã gọi lớn: “Tiểu Thẩm tiên sinh đến chơi ạ.”

Lâu Thị buông món đồ thêu trên tay, vội vàng đứng dậy đón tiếp: “Sao tự dưng lại phiền Tiểu Thẩm tiên sinh qua đây thế này? Thật là làm khó ngươi quá.”

Thẩm Dịch vội giải thích: “Không trách Vãn Nương đâu ạ, là ta chợt nhớ dạo này hoa nở, chứng hen của đại nương hay chuyển nặng vào mùa này, mà ta cũng đang rảnh rỗi.”

Vừa nói, cả nhóm vừa tiến vào gian giữa.

Thẩm Dịch lập tức nhìn thấy nam nhân đang nằm trên giường gỗ.

Nhan Tễ liền nhân cơ hội giới thiệu: “Đây là một biểu ca xa bên ngoại của ta, dạo này ghé qua đây nên tạm trú lại.”

Thẩm Dịch chắp tay hành lễ, nhưng nam nhân trên giường không hề đứng dậy, chỉ hờ hững đáp lễ một cái rồi quay mặt đi chỗ khác.

Nhan Tễ kéo Thẩm Dịch đang đứng sững lại, khẽ nói: “Chân tay hắn không được thuận tiện.”

Nghe câu này, Thẩm Dịch như trút được một gánh nặng ngàn cân. Hắn ta không còn bận tâm xem dung mạo người kia khôi ngô ra sao nữa, liền bình tâm tĩnh khí bắt đầu bắt mạch cho Lâu Thị.

“Mạch tượng rộng mở, lưu chuyển nhịp nhàng, so với lần trước đã khởi sắc hơn nhiều. Đại nương cứ yên tâm tĩnh dưỡng, dạo này bớt ra ngoài gió máy, nhất định sẽ bình an vô sự.”

“Cũng nhờ phương thuốc của ngươi hiệu nghiệm.” Lâu Thị nghe vậy thì nhẹ lòng hẳn, bà quay sang dặn dò Nhan Tễ đang đứng bên cạnh: “Vãn Nương, vào gian Đông lấy tiền.”

Nhan Tễ hiểu ý ngay, vội vào lấy bạc lẻ mang ra.

“Sau này Vãn Nương cũng coi như người của tiệm thuốc rồi, lẽ nào ta còn lấy tiền của đại nương?”

Thẩm Dịch khéo léo từ chối hết lần này đến lần khác, bạc vẫn không trao tay được.

Nhan Tễ thấy vậy liền nói: “Vậy cứ trừ dần vào số thảo dược sau này ta mang đến, không thể để ngươi chịu thiệt thòi làm ăn thua lỗ được.”

Nói đến nước này, Thẩm Dịch không thể từ chối thêm.

Lúc ra về, hắn ta ôn tồn dặn lại: “Ngày mai hái được thuốc, ngươi cứ mang thẳng qua tiệm, ta… Lúc nào cũng ở đó.”

Tiễn Thẩm Dịch xong, Nhan Tễ cũng trút bỏ được một nỗi lo.

Từ nay về sau nàng hái thuốc đổi tiền, Lâu Thị sẽ không phải cực nhọc như trước nữa.

Đợi vườn dược liệu trong sân xanh tốt, có tiền rồi nàng sẽ nuôi thêm đàn gà đàn vịt, chuỗi ngày tươi đẹp dường như đang vẫy gọi phía trước.

Nghĩ đến đó, Nhan Tễ bất giác bật cười thành tiếng, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, một câu chất vấn vang lên khiến tâm trạng nàng chùng xuống.

“Sao ngươi lại đưa người lạ về nhà?”