Chương 18

“Còn chân bên kia nữa.”

Nhan Tễ đứng ở phía cuối giường, tháo nút thắt vải, cúi đầu cẩn thận gạt lớp thuốc ra. Bỗng nhiên, nàng nghe thấy tiếng gọi từ ngoài sân: “Hạng tỷ tỷ, Hạng tỷ tỷ...”

“Vân Nhi đấy à? Chờ tỷ một lát...”

“Suỵt...” Một tiếng rên khẽ vang lên.

Nhan Tễ giật mình quay lại, nàng đã lỡ tay quẹt trúng vết thương của Phục Sinh.

Nàng ngẩng đầu nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Xin lỗi nhé, ta sẽ cẩn thận hơn.”

Bùi Tế không nói gì, nhưng sắc mặt rõ ràng đã lạnh lùng đi nhiều.

Đôi mắt sâu thẳm như mực kết lại một tầng hàn khí, nhưng tai hắn vẫn chú ý lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

“Vân Nhi tới rồi à?”

“Là cháu đây, Lâu bà bà.” Phan Vân Nhi vô cùng khéo léo: “Sức khỏe của bà đã tốt hơn chưa ạ?”

“Khá hơn nhiều rồi.” Lâu Thị đặt khung thêu xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng ấy, bảo: “Cảm ơn cháu còn nhớ đến bà. Ngồi đây chơi với bà một lát, Hạng tỷ tỷ của cháu sắp ra rồi.”

“Vâng ạ.” Phan Vân Nhi trò chuyện với Lâu Thị vài câu, chợt chú ý thấy góc sân có trồng mấy cây thuốc, liền hỏi: “Bà ơi, đây là Hạng tỷ tỷ trồng ạ?”

“Phải.” Lâu Thị gật đầu.

Vân Nhi chớp mắt hỏi: “Cháu xem một chút được không ạ?”

Lâu Thị mềm lòng, đáp: “Đi đi.”

Ở trong phòng, Bùi Tế không nhận thấy có gì bất thường, chỉ nghe tiếng động càng lúc càng gần, hắn nói với Nhan Tễ: “Khép bớt cửa sổ lại.”

Nhan Tễ liếc nhìn hắn, lòng đầy thắc mắc, sao hắn lại sợ người khác nhìn thấy mình đến thế?

Rửa tay xong, nàng hạ cánh cửa sổ xuống một nửa, kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới định bước ra ngoài.

“Sau này tốt nhất nên hạn chế đưa người về nhà.”

Nghe câu nói không đầu không cuối ấy, Nhan Tễ định lên tiếng cãi lại ngay, nhưng nghĩ tới Phan Vân Nhi đang đợi, nàng đành nuốt lời vào trong, chỉ quay lại lườm hắn một cái cháy mặt.

Sau đó nàng gọi lớn: “Vân Nhi, chúng ta đi thôi.”

Phan Vân Nhi lập tức đứng dậy. Khi chạy về phía Nhan Tễ, nàng ấy vô tình liếc qua khe cửa sổ khép hờ và bắt gặp người bên trong cũng đang nhìn mình.

Đôi mắt sâu thẳm như mực ấy khiến nàng ấy bất giác chậm lại bước chân.

Cho đến khi đã theo Nhan Tễ ra khỏi cổng, Vân Nhi vẫn còn vẻ thẫn thờ.

“Hạng tỷ tỷ, cái vị ca ca ở trong nhà tỷ vừa nãy là ai thế ạ?”

“Là... là biểu ca của tỷ.” Nhan Tễ không ngờ mình đã khép cửa thấp thế rồi mà nàng ấy vẫn nhìn thấy.

Phan Vân Nhi nghĩ đến dung mạo thoáng qua ấy, không khỏi lắc đầu thở dài. Xem ra, cữu cữu của nàng ấy chưa chắc đã chiếm được trái tim mỹ nhân rồi.

Nhan Tễ thấy vậy liền trêu: “Sao thế? Vân Nhi cũng có chuyện phiền lòng à?”

Phan Vân Nhi lắc đầu quầy quậy, ra dáng một bà cụ non: “Không phải muội, người có chuyện phiền lòng là người khác cơ.”



“Cái gì?” Thẩm Dịch nghe chất nữ nói vậy, trong lòng bỗng chốc đánh trống ngực liên hồi: “Con chắc chắn không nhìn nhầm chứ?”

“Con nhìn rõ lắm mà.” Phan Vân Nhi chỉ vào mắt mình bảo đảm: “Cữu cữu phải cố gắng lên thôi, người đó trông đẹp cứ như người trong tranh bước ra vậy.”

Lúc đầu Thẩm Dịch không muốn tin, nhưng nghĩ lại chuyện Vãn Nương đột nhiên đến tìm mình hỏi về thảo dược, ngẫm kỹ thì chỉ có thể là vị biểu ca kia am hiểu.

Quan hệ của bọn họ thực sự giống như hắn ta đang nghĩ sao?

“Cữu cữu.” Phan Vân Nhi gọi hồn cữu cữu mình về: “Mau đi đi, Hạng tỷ tỷ đang đợi cữu cữu ở ngoài tiệm kìa, cữu cữu không được dễ dàng nhận thua đâu đấy.”

“Phải, con nói đúng.” Thẩm Dịch lấy lại can đảm, chỉnh đốn lại y phục thật kỹ càng.

Sau khi để Vân Nhi xem xét một lượt thấy không có gì sơ suất, hắn ta mới sải bước đi tới.