Dẫu sao vẫn hơn lần trước, nàng tự mình bỏ tiền mua giấy mực vẽ tranh, lặn lội đường xa để rồi nhận lại kết quả đắng cay.
“Ta muốn hỏi một chút, nếu hái thảo dược rồi mang lên thành bán thì thế nào?” Nhan Tễ nói xong, lòng mới nhẹ nhõm đôi chút.
“Ngươi có thể nhận biết được thảo dược sao?” Thẩm Dịch hơi ngạc nhiên.
Nàng mới khỏi bệnh chưa lâu, sao lại biết cả về dược liệu?
Nhan Tễ gật đầu nhưng không giải thích sâu: “Trong nhà ngoài việc mẫu thân thêu thùa khăn tay thì chẳng còn công viề kiếm sống nào khác. Ngay cả mảnh đất ở phía Tây cũng bị người trong tộc thu hồi rồi. Ta lại không biết nghề gì khác, nên mới nghĩ lúc đi hái rau dại, liệu có thể hái thêm thảo dược để đổi lấy chút tiền hay không?”
“Việc gì ngươi phải khổ công chạy lên thành?” Thẩm Dịch vui mừng nói: “Hay là cứ bán trực tiếp cho ta đi?”
“Chẳng phải dược liệu của ngươi đều mua từ trên thành về sao?” Nhan Tễ không muốn hắn ta đối xử quá tốt với mình.
Nếu hắn ta coi sự giúp đỡ này là một khoản đầu tư và mong chờ báo đáp, trong khi nàng lại không thể đáp lại tâm ý ấy, e rằng sau này đôi bên sẽ sinh ra bất hòa, chuyện sẽ không hay.
Thẩm Dịch giải thích: “Đó là những loại thuốc mà vùng lân cận chúng ta không có. Có những cây thuốc chỉ mọc ở phương khác, hoặc nếu đã qua mùa thì không thu hái được. Còn lại, ta vẫn thu mua từ những người buôn thảo dược đấy chứ.”
“Không phải vì hảo tâm mà ngươi lừa ta đấy chứ? Ngươi đã giúp mẫu nữ ta quá nhiều rồi, ta không muốn cả chuyện này cũng phải phiền đến ngươi. Tiệm thuốc của ngươi cũng chỉ là buôn bán nhỏ thôi mà.” Nhan Tễ chưa từng nghe nói có người buôn thảo dược như vậy, nếu có thì Lâu Thị chắc đã kể cho nàng nghe rồi.
“Sao ta lại lừa ngươi cho được?” Thẩm Dịch sợ nàng từ chối, vội nói: “Hay là mai ngươi lại tới đây. Người buôn thuốc ở thôn Ngũ Đường chắc chắn ngày mai sẽ đến, lúc đó ngươi tận mắt chứng kiến là sẽ rõ ngay.”
Thấy hắn ta chân thành như vậy, trông cũng không giống hạng người lẻo mép hay lừa lọc, Nhan Tễ mới gật đầu đồng ý.
Lúc tiễn Nhan Tễ ra cửa, Thẩm Dịch vẫn không ngừng dặn dò: “Đến lúc đó ta sẽ bảo Vân Nhi đi gọi ngươi, ngươi cứ đến xem là rõ.”
Phan Vân Nhi đứng một bên, thấy cữu cữu mình cứ nhìn theo bóng dáng người ta không rời mắt, liền vỗ mạnh một cái: “Cữu cữu, sao người lại thầm thương Hạng tỷ tỷ thế? Con nghe bọn Ngưu Tử nói, Hạng tỷ tỷ trước kia vốn là một người...”
Thẩm Dịch nhìn bóng dáng ấy dần khuất xa, khẽ nói với chất nữa: “Nàng chưa bao giờ ngốc cả. Nàng là một người tốt, chỉ là họ chẳng bao giờ nhận thấy điều tốt đẹp ở nàng mà thôi...”
Mấy cây thuốc hái ngày hôm qua cái gì cần phơi cũng đã phơi xong.
Sáng ra rảnh rỗi, Nhan Tễ thưa với Lâu Thị một tiếng rồi lại đeo gùi lên núi.
Mảnh đất trống sau núi chẳng ai để tâm, để mặc cỏ dại mọc đầy.
Nhan Tễ đặc biệt nhổ vài cây non mang về trồng trong sân nhà.
Nàng nghĩ dù sau này không đem đổi tiền được thì lúc gặp chuyện khẩn cấp cũng có thuốc sẵn để dùng. Nàng cũng định thỉnh giáo Phục Sinh nhiều hơn, ghi nhớ kỹ tính chất của từng loại thuốc.
Tự mình học thêm một chút vẫn tốt hơn là chẳng biết gì.
Nhan Tễ dọn sạch một khoảng đất trống trong sân, đào từng hố nhỏ để trồng cây xuống.
Trồng xong nàng lại tưới nước, thầm tưởng tượng sau này sẽ có cả một vườn dược liệu xanh mướt, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Nếu tìm được thêm ít hạt giống lương thực về trồng thì cuộc sống sau này sẽ càng mỹ mãn hơn.
Cuối cùng nàng cũng thấu hiểu cái nỗi chấp niệm với ruộng vườn của người phương Đông.
Nghĩ đến cảnh mùa màng bội thu, nàng cảm thấy nếu cứ nỗ lực thế này, mình sắp trở thành nữ chính trong mấy bộ truyện điền văn rồi.
“Vãn Nương, đến lúc thay thuốc cho Phục lang quân rồi.”
“Con biết rồi, con đi giã thuốc cho hắn ngay đây.”
Mỗi lần nghe Lâu Thị gọi Phục Sinh là “Phục lang quân”, Nhan Tễ lại thấy ngượng nghịu, thật kỳ lạ làm sao!
Lòng nghĩ thế nhưng mặt nàng vẫn tươi cười.
Nàng nhanh tay giã nát thảo dược, gỡ lớp vải thô quấn quanh chân hắn, gạt bỏ lớp thuốc cũ đã mất tác dụng đi rồi đắp thuốc mới vào, thay một mảnh vải sạch khác.