Chương 16

Nhan Tễ thuận tay dắt lấy bàn tay nhỏ của nàng ấy: “Phải rồi, Vân Nhi càng lớn càng thông minh. Cữu cữu muội có nhà không?”

Phan Vân Nhi không thấy cữu cữu mình ra đón thì lấy làm lạ, chẳng phải cữu cữu thích Hạng tỷ tỷ nhất sao?

“Có ạ, lúc nãy vẫn còn ở đây, chắc giờ bị ngoại công gọi đi rồi. Ngoại công nghiêm lắm, ngày nào cũng bắt cữu cữu phải tập bắt mạch...”

Nhan Tễ theo nàng ấy vào trong sân, được Vân Nhi sắp xếp ngồi ở gian giữa: “Hạng tỷ tỷ, tỷ uống trà đi, ta đi tìm cữu cữu ngay đây.”

“Không vội.” Nhan Tễ bưng chén trà nhấp một ngụm nhỏ: “Trà thơm quá, là mua ở trên thành sao?”

“Vâng ạ, cữu cữu bảo hễ tỷ tới là phải pha loại trà này dành riêng cho tỷ thôi.” Phan Vân Nhi không quên nói tốt cho cữu cữu mình vài câu.

Nhan Tễ mỉm cười: “Chẳng lẽ cữu cữu muội keo kiệt đến mức không cho muội uống sao?”

“Làm gì có ạ?” Vân Nhi không muốn nàng hiểu lầm cữu cữu mình, lập tức biện minh: “Cữu cữu hào phóng lắm, mỗi lần lên thành mua thuốc đều mua kẹo mạch nha cho muội, cả mẫu thân muội cũng không bằng đâu.”

Nhan Tễ bị vẻ lanh lợi của nàng ấy làm cho bật cười, liền trêu đùa: “Chẳng lẽ cữu cữu muội đi lên thành mua thuốc rồi? Muội cố ý lừa tỷ ở lại đây chơi với muội phải không?”

“Không có đâu, mấy hôm trước cữu cữu vừa mới đi rồi mà.” Phan Vân Nhi sợ mình làm hỏng việc của cữu cữu, cứ vươn cổ ngó ra ngoài.

Uống xong một chén trà vẫn chưa thấy người đâu, Phan Vân Nhi không ngồi yên được nữa: “Hạng tỷ tỷ, tỷ ứ ngồi đây một lát, nhất định đừng đi đấy nhé.”

Nói xong, nàng ấy lập tức chạy biến ra ngoài.

Nhan Tễ thầm nghĩ, dự đoán của Phục Sinh quả không sai.

Tiểu Thẩm tiên sinh thường xuyên vào thành Uyển Khâu mua thuốc, chỉ là không biết số lượng ít ỏi nàng hái được thì hắn ta có thu mua hay không?

Đang lúc ngần ngại, nàng nghe tiếng Phan Vân Nhi chạy lại báo tin: “Ngoại công đang kiểm tra bài của cữu cữu đấy ạ.”

“Vậy để mai tỷ lại tới vậy.” Nhan Tễ nghĩ thầm chuyện này nàng cũng cần phải cân nhắc thêm.

“Tỷ nói với muội cũng được mà.” Phan Vân Nhi kéo tay Nhan Tễ để giữ chân: “Muội hứa sẽ nói lại không sót một chữ nào cho cữu cữu nghe.”

Nhan Tễ hơi do dự: “Tỷ... tỷ...”

Vẫn chưa kịp hạ quyết tâm thì chợt nghe thấy tiếng Phan Vân Nhi reo lên: “Cữu cữu, cữu nhanh lên! Hạng tỷ tỷ chờ cữu cữu lâu lắm rồi...”

“Con xem giúp cữu cữu một chút, trông cữu cữu có chỗ nào thất lễ không?”

“Không đâu, cữu cữu là người khôi ngô nhất!”

Nghe lời đối đáp của hai cữu cữu chất nữ nhà họ Thẩm, trong lòng Nhan Tễ bỗng nảy sinh chút áy náy.

Nếu Tiểu Thẩm tiên sinh vì nể tình riêng mà thu mua dược liệu, hoặc trả giá quá cao cho nàng, nàng chắc chắn sẽ cảm thấy không yên lòng.

Vừa lúc ấy, Thẩm Dịch bước vào gian giữa, chắp tay hành lễ: “Vãn Nương.”

Nhan Tễ không ngờ hắn ta lại đột ngột khách sáo như vậy, nàng giật mình một cái, vội vàng đứng dậy đáp lễ.

Phan Vân Nhi nhìn dáng vẻ có chút lúng túng của hai người lớn, liền bật cười khúc khích.

Gương mặt Thẩm Dịch đỏ bừng một mảng lớn, nhưng vẫn cố giữ phong thái của bậc tiền bối: “Mau đi tìm ngoại công của con đi!”

Phan Vân Nhi nháy mắt tinh nghịch với Nhan Tễ rồi chạy biến ra ngoài.

Thẩm Dịch khẽ hắng giọng, ôn tồn giải thích: “Phụ thân vừa kiểm tra việc bắt mạch của ta, nên mới để ngươi phải đợi lâu.”

“Không sao đâu, ở cùng Vân Nhi cũng rất vui mà.”

Thẩm Dịch khẽ ngẩng đầu, nhìn người đang ngồi đối diện: “Ngươi đến đây, là vì Lâu đại nương sao...”

“Không phải.” Lúc này Nhan Tễ bỗng thấy đắn đo không biết có nên nói ra hay không.

Thẩm Dịch nhận ra sự do dự của nàng, liền cố ý hạ thấp giọng để nàng thoải mái hơn: “Có chuyện gì ngươi cứ nói với ta là được, nếu không Vân Nhi mà biết được cũng sẽ trách ta đấy.”

Nhan Tễ suy đi tính lại, nghĩ rằng dù không bán được cho hắn ta thì nghe ngóng giá cả thị trường cũng tốt.