Chương 15

Loại thuốc nàng dùng cho Phục Sinh lần trước đã mọc thêm vài mầm non sau cơn mưa, cây còn nhỏ quá nên để lại thêm vài ngày nữa, nàng cũng hái thêm một ít cỏ dây Đai Ngọc.

Ở những nơi đất hoang không người khai phá, cỏ dại mọc vô cùng tốt tươi, trong đó không thiếu các loại dược liệu.

Hễ gặp cây nào nhận biết được, Nhan Tễ liền đào cả rễ lên, còn những cây không chắc chắn, nàng tạm thời chỉ hái một hai nhành mang về cho Phục Sinh xem.

Đến khi chiếc gùi nhỏ sau lưng đã đầy ắp, nàng mới kéo theo bó củi đã buộc chặt xuống núi.

Lúc này mặt trời đã tỏa nắng lên người, bùn dưới chân dần khô lại, hơi nước trên cỏ cũng tan đi, làm ướt sũng gấu quần xắn cao.

Nhan Tễ không dám dừng bước, dồn sức đi thẳng về phía căn nhà tranh nhỏ.

Lâu Thị đang ngồi dưới hiên thêu thùa, qua lớp hàng rào bằng tre là có thể nhìn thấy rõ mồn một.

Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân của nàng, bà liền đứng dậy bước tới.

“Sao lại nhặt nhiều củi thế này? Đến giày tất cũng cởi ra luôn? Trời này vẫn còn khí lạnh lắm.”

Nhan Tễ buông dây thừng buộc củi, hào hứng nói với bà: “Đi giày dính bùn lắm mẫu thân. Gió thổi rụng nhiều cành khô lắm, con còn hái được bao nhiêu nấm này, lát nữa mình nấu canh uống nhé.”

Lâu Thị đỡ lấy cành củi và chiếc xẻng nhỏ trong tay nàng, cùng nàng vào sân rồi rải củi ra: “Đợi phơi khô là đủ dùng trong mấy ngày rồi.”

Nhan Tễ đặt gùi xuống, trút hết thảo dược và nấm ra ngoài: “Mẫu thân nhìn xem, con đào được bao nhiêu là thảo dược đây này. Lát nữa con sẽ đi tìm tiểu Thẩm tiên sinh để hỏi chuyện.”

Tuy đã hái thảo dược nhưng nàng vẫn chưa hỏi qua nơi tiêu thụ.

Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, nàng cầm lấy hai nhành thuốc chưa chắc chắn rồi tiến về phía gian nhà tranh.

Nàng dừng lại bên cửa sổ, hét lớn vào bên trong: “Phục Sinh!”

Bùi Tế ngẩng đầu nhìn người bên cửa sổ. Nàng giơ nhành thuốc lên hỏi: “Cái này là cây gì?”

“Xa quá, đưa lại gần đây.”

Nghe vậy, Nhan Tễ liền duỗi thẳng cánh tay đưa vào trong cho hắn xem.

“Ngươi vào đây.”

Nhan Tễ có chút hoài nghi không biết hắn có thực sự biết hay không: “Ngươi không nhìn ra sao?”

Bùi Tế không nói gì.

Quan sát sắc mặt của hắn một hồi, cuối cùng Nhan Tễ cũng phải cúi đầu định bước vào phòng.

Nhưng Lâu Thị đang bận rộn sau lưng liền vội kéo nàng lại, khẽ nhắc: “Rửa sạch chân đi giày tất vào đã rồi hãy vào. Để một nam nhân nhìn thấy chân mình như thế thì...”

Lời còn lại bà không nói ra, nhưng nhìn vẻ mặt khó xử của Lâu Thị, Nhan Tễ mới chợt nhớ đến lời người già kể lại, có cô nương nọ vì để người ta thấy chân mà hôm sau đã thắt cổ tự tử.

Xem ra ở thời này, đôi chân của nữ tử là thứ vô cùng riêng tư.

Nàng chợt nhớ trong cổ họa có ghi chép, nữ nhân lao động có thể lộ ngực cho con bú giữa đường, nhưng tuyệt đối không để lộ đôi chân ra ngoài gấu váy.

Nhan Tễ đành nghe theo lời Lâu Thị, rửa sạch chân, đi lại giày tất rồi mới vào phòng.

Bùi Tế cầm hai nhành thuốc nàng mang tới, tỉ mỉ quan sát một hồi rồi mới chậm rãi giảng giải: “Nhành này hẳn là Sơn Hà Diệp, vì gặp mưa nên cánh hoa mới trở nên trong suốt như vậy. Toàn thân cây này đều dùng làm thuốc được, có tác dụng khu phong thanh nhiệt, trừ thấp giảm ngứa. Còn nhành kia là trà Khổ Đinh, phơi khô làm thuốc có thể hoạt huyết hóa ứ, sơ phong thanh nhiệt. Ở vùng này cây này khá hiếm, giá bán chắc chắn sẽ không thấp.”

Nghe xong, Nhan Tễ liền nảy ra ý định: “Ta có thể tự trồng trong nhà để tích tiểu thành đại được không?”

Chẳng đợi Bùi Tế trả lời, nàng đã lấy lại lý trí: “Thôi bỏ đi, để ta đi hỏi tiểu Thẩm tiên sinh xem người ta có thu mua không đã.”

Bùi Tế nhìn nàng hăm hở chạy ra cửa, trong lòng càng thêm khẳng định người này thật là ngờ nghệch đần độn, chẳng giống như lời Lâu Thị nói là “đã hồi phục như bình thường”.

Một người như vậy sao có thể là thuộc hạ của Bùi Kỳ được?

Phía sau con sông không xa, Nhan Tễ chọn những chỗ đất khô mà đi, chưa đầy hai khắc sau đã thấy tấm biển của hiệu thuốc nhà họ Thẩm.

Lại gần cổng viện đang mở rộng, một mùi hương dược liệu thanh khiết lập tức xộc vào mũi.

Bên cửa có mấy tiểu nương tử đang ngồi xổm, Phan Vân Nhi vừa thấy người tới liền vứt ngay mấy quân cờ trên tay, ngoái đầu gọi lớn vào trong sân: “Hạng tỷ tỷ, tỷ tới rồi! Tỷ tới tìm cữu cữu phải không?”