Bao giờ mới có thể rời đi?
Và bao giờ nàng mới thoát khỏi cảnh hầu hạ hắn đây?
“Ít nhất là ba tháng.”
“Cái gì?”
Vẻ mặt Nhan Tễ lập tức méo xệch đi.
“Ngươi ăn nhiều như vậy, lại còn phải tốn tiền bốc thuốc cho ngươi, mẫu thân ta phải thêu biết bao nhiêu chiếc khăn tay mới đủ đây?”
“Vãn Nương, chớ có nói lung tung.” Lâu Thị vội vàng ngăn lời nữ nhi thẳng tính: “Lang quân chớ để tâm, con bé Vãn Nương vốn không có ác ý đâu.”
Bùi Tế gật đầu, hắn đưa mắt nhìn người đang ngồi trên chiếc ghế đẩu, hai tay chống cằm đầy vẻ chán nản kia mà nói: “Ta có cách kiếm tiền, ngươi có muốn nghe không?”
“Ngươi nói đi!” Đôi mắt Nhan Tễ lập tức bừng sáng.
Bùi Tế thong thả lên tiếng: “Đêm qua ta xem tranh của ngươi, thấy nét vẽ chẳng hề tầm thường. Việc ngươi bị người ta từ chối, chẳng qua là vì thiếu người tiến cử, có đúng không?”
Nhan Tễ gật đầu lia lịa: “Đúng thế!”
Bùi Tế lại hỏi: “Ta thấy ngươi dường như nhận biết được thảo dược, lại thông thạo chút y lý?”
“Phải.” Lúc này Nhan Tễ chẳng còn tâm trí đâu mà dựng chuyện “vị tiên nhân trong mộng truyền dạy” để lừa Lâu Thị nữa, giờ trong đầu nàng chỉ toàn là chuyện kiếm tiền.
“Trong vòng mười dặm quanh đây có mấy tiệm thuốc? Có mấy vị đại phu xem bệnh?”
“Chỉ có một nhà thôi.”
“Nhân khẩu thế nào, vị trí ra sao, ngươi hãy kể chi tiết cho ta nghe.”
“Tiệm thuốc đó nằm ở làng bên, cách đây chừng ba bốn dặm. Dân quanh vùng hễ có ai ốm đau thuốc thang đều tìm đến đó. Trong nhà có lão Thẩm tiên sinh và một tiểu Thẩm tiên sinh, ngoài ra còn có một đứa cháu ngoại nhỏ của tỷ tỷ ông ấy gửi tới theo học, ngoài ra không còn ai khác.”
Nghe xong, Bùi Tế liền khẳng định: “Vậy thì dễ tính rồi. Theo như lời ngươi nói, nhà họ ít người, chi phí tự đi hái thuốc sẽ rất cao, chắc chắn phải có người khác đem thuốc đến giao. Thế này nhé, mỗi ngày ngươi hãy đi hái thuốc, rồi bán lại cho tiệm với giá thấp hơn người giao thuốc cũ một chút. Như vậy, mỗi lần ít nhất cũng thu về được một phần mười lợi nhuận.”
Đầu óc Nhan Tễ xoay vần một vòng lớn, cuối cùng quay lại điểm xuất phát: “Nhưng ta không biết nhiều loại thuốc lắm...”
Thực ra không phải nàng biết ít, mà là vì thời gian trôi qua quá lâu, nàng không còn nhớ rõ nữa.
“Không sao, mỗi ngày ngươi cứ đi hái về, không biết cây nào thì ta sẽ chỉ cho.”
“Thành giao!”
Nhan Tễ không ngờ hắn lại tốt bụng đến thế, dường như bấy lâu nay nàng đã nhìn lầm hắn rồi.
Nàng hớn hở nhảy dựng lên, chẳng may dưới chân trơn trượt, một tiếng “đùng” vang lên, nàng ngã ngồi bệt xuống đất.
“Cỏ dây Đai Ngọc, phải đắp liên tục ba ngày.”
Sau cú ngã đau điếng người, cuối cùng Nhan Tễ cũng chịu ngoan ngoãn đắp thuốc.
Chẳng mấy ngày sau, vùng thắt lưng đã không còn đau nữa, vết bầm xanh từ lúc nào đã chuyển sang màu tím, may mà vận động ban ngày không bị ảnh hưởng gì.
Đợi đến khi cơn mưa xuân rả rích vừa dứt, Nhan Tễ liền đeo gùi tre nhỏ đi lên phía sau núi.
Sau trận mưa kéo dài, không khí như được gột rửa, mang theo cái se lạnh tê tái phả vào mặt.
Đầu mũi nàng hơi lạnh, không nhịn được mà hắt hơi một cái.
Mặt đất bùn lầy lội không sao đi nổi, đi được vài bước, Nhan Tễ liền cởi bỏ giày tất ném vào gùi, đi chân trần mà tiến bước.
Lớp bùn nhão dính vào chân, bước một bước lại trượt một bước, Nhan Tễ chuyển sang đi trên cỏ, từng bước đều hết sức lưu tâm.
Sau những ngày mưa thế này, chắc chắn sẽ có nấm rừng và mộc nhĩ mọc ra, nếu may mắn nhặt được thêm cành khô bị gió thổi rụng mang về làm củi thì càng tốt.
Đi được một quãng, nàng hái được hai nắm nấm rừng, mộc nhĩ thì chưa thấy đâu nhưng lại nhặt được một bó củi lớn, xem chừng đủ đốt trong mấy ngày.
Nhưng đó chỉ là phụ, điều quan trọng nhất vẫn là những cây thuốc kia.