Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đoạt Nhan

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn nhưng mưa đã tạnh.

Nàng khẽ đứng dậy xoa bóp cái cổ cứng ngắc, nhìn nam nhân trên giường rồi đưa tay lên sờ trán.

May quá, không sốt lại nữa.

“Sao lại không nói lời nào thế?”

Nam nhân mở đôi mắt sâu thẳm, cứ lặng lẽ nhìn nàng như vậy.

Nhan Tễ giật mình một cái: “Hết sốt rồi, ngươi ngủ tiếp đi, ta cũng phải đi ngủ bù đây.”

Nàng lắc lắc đầu, bóp thắt lưng một cái, hít một hơi khí lạnh vì đau, chậm rãi bước vào gian phía Đông.

Bùi Tế quay đầu, nhắm mắt lại.

Một người như vậy sao có thể là thuộc hạ của Bùi Kỳ phái tới?

Nếu đúng là thế thì hắn đã coi thường bản thân quá rồi.

Xem ra bức họa đó thực sự là do nàng vẽ, không biết nàng đã được vị đại gia nào chỉ điểm mà học được họa nghệ cao siêu như vậy?

Cử động đôi chân, cảm nhận cơn đau thấu xương, đôi mắt hắn càng thêm tàn độc.

Đã mắc mưu một lần, hắn đã tỉnh ngộ rồi.

Huynh đệ cốt nhục, tình thâm mẫu tử, tất cả đều là giả tạo, là lời nói dối!

Trái tim hắn đã bị hai mũi tên kia bắn cho tan nát.

Đợi ngày hắn hồi phục trở về, nhất định sẽ trả lại nỗi đau này lên người Bùi Kỳ, cả Lư Thị thiên vị đáng ghét kia cũng phải trả giá cho việc này!

Uổng công hắn coi hai người đó là cốt nhục thân tình, vậy mà lại hãm hại hắn đến mức này.

Bùi Tế tức giận đến cực điểm, gương mặt vặn vẹo, đôi mày nhíu chặt, răng cắn chặt đến mức phát ra tiếng kêu ken két, khóe miệng lại nở một nụ cười đầy phẫn nộ.

Lúc này nếu Nhan Tễ nhìn thấy thì chắc chắn sẽ lắc đầu thở dài: “Xấu quá!”

Khi Nhan Tễ tỉnh dậy, Lâu Thị đã ngồi dưới cửa thêu khăn tay.

Thấy nàng dậy, bà ngước nhìn nàng cười hỏi: “Ngủ đủ giấc chưa?”

“Rồi ạ.” Nhan Tễ nhìn trời vẫn còn đang lất phất mưa: “Lại mưa rồi ạ?”

“Mưa được một lúc rồi.” Lâu Thị đặt khung thêu xuống: “Mẫu thân để phần rau hấp cho con đấy, một bát lớn luôn.”

“Mẫu thân thương con nhất!” Nhan Tễ vui vẻ theo Lâu Thị vào bếp: “Ngày mai con sẽ đi đốn củi, kiếm được tiền thì ngày nào cũng mua thịt cho mẫu thân ăn...”

“Được!”

Nghe những lời khoác lác kia, Bùi Tế bất chợt nhớ lại bức họa đêm qua.

Những lời mỉa mai của nàng hôm qua, sao hắn lại không hiểu chứ?

Đã lấy lại ngọc bội rồi, hắn sẽ chỉ cho nàng một cách để duy trì cuộc sống.

“Đến giờ ngươi phải thay thuốc rồi.”

Nhan Tễ giã xong thuốc thì nhẹ nhàng gỡ lớp vải thô quấn từ hôm nọ ra.

Miếng vải đã thấm đẫm máu loãng, khi gạt lớp bã thảo dược cũ đi, dòng máu đỏ sẫm từ miệng vết thương tuôn ra, tỏa ra một mùi nồng nặc đến hăng mũi.

Nàng đắp lớp thuốc mới giã lên vết thương, quấn thêm vài vòng vải thô rồi thắt nút thật chặt.

Hoàn thành xong tất cả, Nhan Tễ mới thở phào nhẹ nhõm.

“Sao vết thương của ngươi mãi chẳng thấy đóng vảy thế này?”

Theo lẽ thường, có thảo dược đắp ngoài lại có vải quấn quanh, dù không đóng vảy ngay thì cũng phải thấy dấu hiệu thuyên giảm.

Thế nhưng sao vết thương của hắn vẫn cứ rỉ máu mãi không thôi?

“Trong y thư có chép, vết thương ở chi dưới thường đóng vảy chậm hơn vùng đầu và mặt. Vết thương lớn cỡ này, ít nhất cũng phải mất nửa tuần trăng.”

“Nửa tuần trăng? Thế bao giờ ngươi mới đi được đây?”

Nhan Tễ kinh ngạc hỏi lại, hóa ra lại lâu đến thế sao?

Vậy bao giờ hắn mới hoàn toàn bình phục?
« Chương TrướcChương Tiếp »