Không đợi người nọ lên tiếng, Nhan Tễ đã nhón chân lấy chiếc gùi nhỏ trên xà nhà xuống, lấy ra một cái bánh ngô hỏi hắn: “Ngươi ăn không?”
Bùi Tế gật đầu.
Nhan Tễ đợi hắn tự ngồi dậy, đưa cho hai cái bánh ngô: “Mau ăn đi, ăn xong thì ngủ, dưỡng thương cho tốt rồi mau rời khỏi đây.”
Nói đoạn, nàng còn rót nước để lên chiếc bàn nhỏ cho hắn.
Lúc này nàng chưa rời đi ngay mà dưới ánh đèn dầu lạc mờ ảo, nàng lấy bức họa bị người ta từ chối ra, từ từ mở ra xem một lúc.
Đang định vò nát nó thì bị nam nhân ngăn lại.
“Bức này là ai vẽ?” Nhan Tễ khựng lại: “Ta.”
Bùi Tế đưa tay ra: “Để ta xem.”
Nhan Tễ không biết hắn lại có ý đồ gì, hơi lưỡng lự nhìn hắn, thấy hắn vẫn bình thản như thường mới đưa bức tranh qua.
Bùi Tế đón lấy, soi dưới ánh đèn mờ ảo nhìn thật kỹ.
Núi xa nước gần, mây mù bao phủ. Trong tranh, ngọn núi cao sừng sững được vẽ bằng những nét mực đậm, mây mù lượn lờ xung quanh được nhuộm bằng mực nhạt, trông thật nhẹ nhàng phiêu lãng.
Dưới chân núi, trên con đường nhỏ có lữ khách đang chậm rãi bước đi. Cây cối trong tranh xanh tốt đầy sức sống, sóng nước linh động, quả thực là một kiệt tác.
Bùi Tế lòng đầy nghi hoặc, một tiểu nương tử sống nơi sơn dã thế này sao có thể vẽ ra bức họa như vậy?
Chẳng lẽ Bùi Kỳ gϊếŧ hắn không thành, lại phái mật thám đến?
Nhưng ngẫm lại lời nói cử chỉ của nữ tử này, ăn nói có phần thô kệch, ban ngày thì y phục không chỉnh tề, cứu người thì muốn đòi ơn huệ, hoàn toàn là tác phong của một thường dân ích kỷ.
Hoặc giả bức tranh này không phải do nàng vẽ, mà là trộm cắp hay lừa gạt mà có?
Nhan Tễ thấy người nọ cứ nhìn chằm chằm bức tranh mãi, chẳng thèm để ý đèn dầu sắp cạn: “Nhìn xong chưa?”
Bùi Tế ngẩng đầu nhìn nữ tử thô kệch kia: “Bức tranh này thật sự là do ngươi tự tay vẽ?”
“Không phải ta thì là ngươi chắc?” Nhan Tễ giật phắt bức tranh lại.
Nàng thật sự chẳng có chút thiện cảm nào với hắn, cái loại người này tốt nhất là nên ngủ đi, ít ra khi ngủ sẽ không nói những lời đáng ghét như vậy.
Bùi Tế nhìn nàng hậm hực quay đi, hỏi thêm một câu: “Dám hỏi Hạng tiểu nương tử theo học ai?”
Nhan Tễ không ngờ kể từ lúc lấy lại ngọc bội hắn lại có lúc khách sáo như thế, nàng quay đầu lại mỉm cười với hắn.
“Ta... Không cho ngươi biết đấy!”
Cuối cùng cũng thắng hắn một lần!
Nhan Tễ không phải hạng người dễ bắt nạt, để mặc hắn cố tình mách lẻo với mẫu thân, để hắn hành hạ người khác, để hắn không biết ơn đồ báo!
Cứ không nói cho hắn biết đấy!
Ánh trăng xuyên qua lớp mây mỏng chiếu lên mũ giáp, lưỡi kiếm trên tay phản chiếu ánh sáng xanh nhạt.
Bùi Tế nhìn chằm chằm vào cung tên trên tay đối phương, đôi mắt phủ đầy sương lạnh, bình thản chất vấn: “Ai phái ngươi đến?”
“Đến lúc này mà ngươi vẫn chưa biết sao? Thật là ngu xuẩn đến cùng cực!”
“Dĩnh Công? Hay là Lư thái chủ? Hoặc là cả hai?”
Trong màn đêm đen tối không nhìn rõ mặt người, chỉ nghe thấy tiếng cười lớn của đối phương cùng lời chế nhạo: “Ngươi biết quá muộn rồi! Trên con đường xuống hoàng tuyền đã có tên Nguyên Địch Phu kia rồi, chịu chết đi!”
Vừa dứt lời, một tiếng xé gió sắc nhọn vang lên, mũi tên rời dây bay sượt qua kẽ tóc. Tiếng vó ngựa tung nước tung tóe, cả người và ngựa cùng nhảy xuống sông.
Canh chừng cả đêm làm lưng Nhan Tễ đau nhức vô cùng.
Nghe thấy tiếng động, nàng ngẩng đầu nhìn lên giường, người nọ không biết đang gặp ác mộng gì mà miệng lẩm bẩm: “Nguyên Đại Khanh...”
Nhan Tễ không hiểu gì cả, Nguyên Đại Khanh là cái gì?
Thấy hắn lặp lại hai câu rồi ngủ tiếp, nàng liền nhìn qua cửa sổ gỗ ra ngoài.