Chương 11

“Không cần đâu.” Nhan Tễ phần nào đoán được tâm ý của hắn ta, nhưng nàng không thể làm trái lòng mình, lôi ra một chiếc túi nhỏ từ trong áo mưa: “Hết bao nhiêu tiền ạ?”

Thẩm Dịch xua tay từ chối: “Có mấy thang thuốc thì lấy tiền nong gì.”

“Lần trước ngươi không lấy tiền, mẫu thân đã trách ta rồi.” Nhan Tễ kiên trì, dốc hết tiền trong túi ra: “Ngần này có đủ không?”

“Nhiều quá, nhiều quá rồi.” Thẩm Dịch chỉ lấy tượng trưng vài đồng xu.

“Ngươi đừng như vậy, ta mang về mẫu thân sẽ mắng chết.” Nhan Tễ đẩy hết tiền qua: “Ngươi xem đi, nếu không đủ lần tới gom được tiền ta sẽ mang qua trả sau.”

“Đủ rồi, đủ rồi.” Thẩm Dịch đưa hộp gỗ qua: “Trời tối rồi, đi đường cẩn thận nhé, hay là để ta đưa ngươi về.”

Nhan Tễ rũ nước mưa trên người: “Ngươi đưa ta về rồi lại phải đội mưa quay lại, ta ướt một chút không sao, nhưng không thể để tiên sinh đây cũng đổ bệnh được, nếu không ai xem bệnh cho dân chúng đây?”

Thẩm Dịch bị nàng trêu cho đỏ cả mặt, kiên trì tiễn người ra cửa, tận mắt thấy bóng nàng biến mất nơi cuối con đường nhỏ thì hắn ta mới quay vào nhà.

Phía bên này, Nhan Tễ đội mưa về đến nhà, đưa thuốc cho Lâu Thị sắc, bản thân vội tháo áo mưa nón lá, lau khô người.

Thuốc được sắc xong xuôi nhưng lại không biết làm sao để bón cho người nọ uống, chẳng đơn giản như phim ảnh vẫn đóng chút nào.

Bón ép thì một thìa đổ vào lại trôi ra nửa thìa.

Thuốc đắt như vậy, Nhan Tễ thấy xót vô cùng, nghĩ ngợi hồi lâu nàng liền ra tay.

Nàng bóp mũi hắn, miệng hắn tự khắc há ra, từng thìa thuốc cứ thế đổ vào, chẳng tốn bao công sức đã xong.

Nhan Tễ giục Lâu Thị vào gian Đông nghỉ ngơi, còn mình ngồi trên chiếc ghế đẩu, nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng.

Mặt đẹp như ngọc, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, nếu không chú ý đến đôi môi mỏng đang mím chặt kia thì trông người này rất chính trực.

Môi mỏng thường bạc tình.

Nhìn lâu một hồi, Nhan Tễ nhìn đến ngẩn ngơ.

Mẫu thân nói chẳng sai chút nào, nam nhân này quả thực rất khôi ngô, nếu chỉ nhìn tướng mạo, nàng thật sự muốn nảy sinh chút quan hệ gì đó cùng hắn.

Không biết vóc dáng dưới lớp chăn kia sẽ thế nào nhỉ?

Hôm đó mọi sự chú ý đều dồn vào việc rút tên, biết thế lúc hắn đang yếu thì nàng đã lén mở ra xem rồi.

Nhan Tễ có chút hối hận, thở dài một tiếng.

Vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay vào đôi mắt không biết đã mở từ lúc nào, một luồng khí thế sắc lạnh ép tới khiến nàng rùng mình một cái.

Chợt nhận ra người ta đã tỉnh, nàng giả vờ bình tĩnh dời mắt đi nơi khác.

“Ngươi... Ngươi tỉnh rồi sao không lên tiếng?”

Nhan Tễ chột dạ vô cùng, thầm may mắn vì mình chưa làm chuyện dại dột, nếu không chắc phải tìm cái lỗ mà chui xuống.

Thấy hắn không đáp, Nhan Tễ hắng giọng hai tiếng: “Ngươi còn thấy khó chịu không? Ngươi đã sốt suốt nửa đêm rồi đấy.”

Vừa nói, nàng vừa giơ tay định sờ trán hắn.

Tay chưa kịp chạm tới đã thấy gã nam nhân thối tha kia nghiêng đầu né tránh, giọng khản đặc: “Hết sốt rồi.”

Không chạm thì thôi, làm như mình là báu vật không bằng!

Nhan Tễ hừ lạnh một tiếng: “Hết sốt là tốt, xem như không uổng phí tiền bạc của mẫu thân ta.”

Nói xong, nàng đứng dậy vươn vai một cái, chẳng ngờ quay người thế nào lại trẹo lưng, một cái động nhẹ cũng thấy vừa mỏi vừa đau.

Nam nhân trên giường lại lên tiếng: “Cỏ dây Đai Ngọc giúp tan máu bầm.”

Nhan Tễ cũng chẳng quay đầu lại, lầm bầm một câu: “Bận cả ngày thì lấy đâu ra thời gian mà đắp thuốc?”

Đúng lúc này, bụng của ai đó phát ra tiếng kêu “ọc ọc”.