“Tổ tiên là người Thanh Châu, đến đời ta mới cư ngụ tại Ký Châu. Lần này theo chủ nhân ra khỏi quan ải để truy bắt phản tặc chạy trốn, không ngờ trúng mai phục, lưu lạc đến đây.”
Nhan Tễ miễn cưỡng hiểu, nhưng không biết lời hắn nói là thật hay giả, lúc này cũng đành tạm tin theo.
“Họ Phục, tên một chữ Sinh.”
“Phục Sinh?” Nhan Tễ lặp lại một lần, buột miệng nói: “Cái họ này hiếm thấy thật đấy.”
Bùi Tế mỉm cười.
Nụ cười này thật giả tạo! Nhan Tễ cảm thấy mất hứng, tự kéo chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi dưới hiên ngắm mưa.
Nàng không biết Lâu Thị còn bao nhiêu bạc, nhưng trong nhà thêm một miệng ăn, cuộc sống sẽ càng gian nan.
Đường bán tranh không thông, nàng nhất thời cũng chẳng nghĩ ra cách nào khác để kiếm tiền, cũng không thể để miệng ăn núi lở được.
Nếu như miếng ngọc bội kia... Nhan Tễ gạt phắt ý nghĩ đó trong đầu, cũng gạch tên gã Phục Sinh kia luôn.
Đã nói cứu hắn một mạng thì ngọc bội thuộc về mình, dù là tạm thời thì hắn cũng không nên thản nhiên lấy lại như vậy.
Không có tiền thì cầm cự được mấy ngày đây?
Đầu óc Nhan Tễ rối như tơ vò, nghe tiếng mưa xối xả trên mái hiên như đập vào tim mình, lòng nàng càng thêm phiền muộn, ngồi không yên.
Mãi đến khi Lâu Thị nhận ra sự bất thường, bà tiến lại gần gọi: “Gọi mấy lần mà không nghe, có chuyện gì buồn phiền à?”
“Không có ạ.” Nhan Tễ cố nặn ra một nụ cười mà nàng cho là hoàn mỹ: “Con chỉ thấy mưa lớn quá, chắc mấy ngày tới không đi đâu được.”
“Không sao.” Lâu Thị thấy nàng cười gượng gạo nhưng không vạch trần, thuận theo lời nàng: “Không ra ngoài được thì hai mẫu nữ mình nghỉ ngơi trong nhà, rồi sẽ có lúc trời nắng thôi.”
Phải rồi! Rồi trời sẽ nắng, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua!
Nhan Tễ rất giỏi tự an ủi mình.
“Rau tề hấp chín rồi đây.”
“Ngon quá!”
“Thích thì ăn nhiều vào.”
“Con có thể ăn hết cả bát lớn luôn ấy.”
Đợi đến khi hai mẫu nữ phát hiện người trên giường gọi mãi không tỉnh thì đã là một khắc sau đó.
Nhan Tễ mặc áo mưa Lâu Thị đưa cho, giữ chặt chiếc nón lá, đội trên đầu những tiếng sấm nổ liên hồi, dẫm lên làn mưa trút như thác đổ mà ra khỏi cửa.
Thôn Hạng Gia không nhỏ, có đến mấy trăm hộ dân, nhưng trong vòng mười dặm chỉ có một vị đại phu họ Thẩm ở phía Nam bờ sông sau là xem được bệnh.
Ông ấy đã cao tuổi, chừng ngoài sáu mươi, dưới gối có một nhi tử duy nhất chưa đến tuổi đội mũ (chưa đến 20 tuổi).
Cái nghề cha truyền con nối này dĩ nhiên là do nam tử kế thừa.
Khi Nhan Tễ đến nơi, vừa vặn gặp người nhi tử đang cầm then cửa định đóng lại.
“Thẩm tiên sinh, gia mẫu phát sốt cao, làm phiền ngươi bốc cho thang thuốc.”
Đây là lời dặn của Lâu Thị trước khi nàng đi.
Hiện giờ hai mẫu nữ họ đơn chiếc, trong nhà bỗng dưng xuất hiện một nam nhân, nếu để người ngoài biết được e là lời ra tiếng vào không dứt.
Thẩm Dịch vội vàng buông then cửa, đón người vào nhà: “Mưa gió thế này, chẳng lẽ Lâu đại nương ra ngoài bị ngấm mưa sao?”
Nhan Tễ chỉ biết gật đầu.
“Bị bao lâu rồi?”
Nhan Tễ ngẫm nghĩ: “Cũng phải được một khắc rồi, ta vừa phát hiện là chạy đến đây ngay.”
“Được.” Thẩm Dịch hành động rất nhanh, đem thuốc đã bốc xong đặt vào một chiếc hộp gỗ: “Mưa to thế này, để ta tiễn ngươi về.”