Chương 1

Mặt trời đã ngả về tây. Những nhành liễu non xanh mướt rủ xuống, Nhan Tễ khẽ cúi đầu né tránh, kéo thấp chiếc nón trúc mà Lâu Thị đã đội cho mình trước khi ra khỏi cửa. Lúc này trong đầu nàng cứ quanh quẩn mãi những lời của Diêu chưởng quỹ ở tiệm tranh Tùng Trúc Hiên vừa nói.

“Tiểu nương tử, thứ cho ta nói thẳng, dù có gửi tranh của chủ nhân nhà ngươi đến thêm vài lần nữa thì chỗ chúng ta cũng không thể treo ra ngoài được. Nói thực lòng, theo ý kiến của ta, chủ nhân nhà ngươi quả thực có tài năng, nhưng muốn treo ở Tùng Trúc Hiên này thì chưa đủ tầm. Nếu tự mình vẽ để làm thú vui hay giải khuây thì không sao.”

Nhan Tễ chưa bao giờ nghĩ rằng tranh của mình lại bị từ chối hết lần này đến lần khác. Từ sở thích nghiệp dư hồi cấp hai cho đến bảy năm đào tạo chuyên nghiệp tại đại học, nàng đã học quốc họa hơn mười năm. Những kỹ thuật hay phong cách của Đổng Nguyên, Phạm Khoan, Hoàng Công Vọng, những trường phái Ngô phái, Chiết phái, Tùng Giang phái hay các lối vẽ một cốt, bạch miêu, tả ý... Đều là những kiến thức cơ bản nhất đối với nàng.

Nhan Tễ không tài nào hiểu nổi vì sao tranh của mình lại bị khước từ liên tục như vậy. Từ khi nhập học đến lúc tốt nghiệp, lần nào chấm điểm nàng cũng nằm trong danh sách ưu tú, vậy mà giờ đây tại sao lại chẳng ai thèm ngó ngàng tới?

Trông vào chum bột mì trong nhà chẳng còn trụ nổi ba ngày, lại thêm việc lý trưởng đang lấy danh nghĩa “lệnh cưỡng chế thành thân” để thu thuế thân, khó khăn chồng chất khó khăn. Lúc này chính là thời điểm nguy cấp cần dùng tranh để mưu sinh, vậy mà nàng mãi vẫn không gom nổi tiền bạc. May thay, lần vào thành này có thể đổi những chiếc khăn tay do Lâu thị thêu được nửa quan tiền, mua được ít gạo mì để hai người cầm cự thêm vài ngày.

Dù không phục, nhưng nàng vẫn muốn biết khiếm khuyết nằm ở đâu nên đã khiêm tốn thỉnh giáo: “Xin chưởng quỹ chỉ điểm cho.”

Chưởng quỹ thấy nàng thực sự không hiểu quy tắc trong nghề, bèn lắc đầu, hạ thấp giọng nói: “Khoan hãy bàn đến Tùng Trúc Hiên của ta, ngay cả vùng Hà Đông này, nếu không có danh gia đại sư đề cử thì dù tranh có được treo lên cũng chẳng ai thèm mua.”

Cứ như vậy, tranh của Nhan Tễ không bán được đã đành, số tiền mua giấy bút hôm nọ coi như đổ sông đổ biển. Nàng không biết phải ăn nói thế nào với Lâu thị, người vốn luôn hết lòng tin tưởng nàng khi trở về.

Lâu thị đã ngoài bốn mươi, quanh năm đau ốm bệnh tật. Nguyên chủ vốn là một kẻ ngốc nghếch bẩm sinh, không có quan hệ huyết thống với bà. Chồng bà là Hạng Thanh Sơn mất sớm, dưới gối không có mụn con nào, bà có lòng tốt nhặt được một đứa bé bị bỏ rơi, nâng niu bảo bọc nuôi nấng cho đến tận ngày nay.

Cho đến cách đây một tháng, sau một trận mưa lớn, nguyên chủ lên cơn sốt cao, khi tỉnh lại thì thần trí bỗng trở nên minh mẫn, khôi phục như người thường. Đó cũng chính là lúc Nhan Tễ xuyên không tới.

Vừa bắt đầu đã gặp ngay nghịch cảnh.