Nhan Tễ xuyên không về thời cổ đại. Đúng lúc bệnh tình của dưỡng mẫu chưa thuyên giảm, nàng lại gặp ngay lệnh cưỡng chế của triều đình: Nữ tử quá hai mươi tuổi chưa gả cho ai sẽ bị phạt tiền gấp năm l …
Nhan Tễ xuyên không về thời cổ đại. Đúng lúc bệnh tình của dưỡng mẫu chưa thuyên giảm, nàng lại gặp ngay lệnh cưỡng chế của triều đình: Nữ tử quá hai mươi tuổi chưa gả cho ai sẽ bị phạt tiền gấp năm lần.
Vào thời điểm nhặt được Phục Sinh, hắn đang thoi thóp. Thế nhưng, hắn vẫn dùng chút sức tàn cuối cùng nắm chặt lấy cổ chân nàng, cầu xin nàng ra tay cứu giúp. Nhìn miếng ngọc bội có giá trị liên thành treo bên hông hắn, Nhan Tễ đã gật đầu đồng ý.
Nàng đưa hắn về nhà, chạy vầy thuốc thang, ngày ngày dốc lòng chăm sóc. Mắt thấy kỳ hạn nộp phạt của triều đình đã sát nút, giữa miếng ngọc bội và thân xác hắn, Nhan Tễ cho hắn chọn một trong hai.
Chẳng ngờ, nam nhân ấy lại chọn xả thân bảo vệ ngọc.
Đêm trước ngày thành thân, Nhan Tễ tận mắt chứng kiến nam nhân vốn dĩ có đôi chân tàn tật kia xoay người lên ngựa, quất roi rời đi trong nháy mắt. Nàng nắm chặt miếng ngọc bội trong tay, lòng bình thản lạ thường. Một nam nhân thôi mà, nàng chẳng hề để tâm, huống hồ giữa hai người vốn dĩ cũng chỉ có quan hệ “tiền trao cháo múc”. Hắn đi rồi, cùng lắm thì nàng lại đi nhặt một người khác về là xong.
...
Ngày xuất giá, quý nhân bỗng nhiên tìm đến tận cửa. Lúc này Nhan Tễ mới biết “Phục Sinh” không phải tên thật của hắn. Hắn chính là Bùi Tế, tân gia chủ của gia tộc họ Bùi vùng Hà Đông danh giá.
Trả lại ngọc bội, nhận lấy trăm lượng vàng, Nhan Tễ cứ ngỡ từ đây đôi bên sẽ không còn dây dưa, nước sông không phạm nước giếng.
Nào ngờ ngay đêm tân hôn, khi nến đỏ còn chưa tắt, có kẻ đột nhiên phá cửa xông vào. Hắn đứng sừng sững trước giường, mũi kiếm lạnh lẽo chỉ thẳng vào nàng, gằn giọng hỏi: “Kẻ thứ dân nơi thôn dã như ngươi mà cũng đáng giá trăm vàng sao?”