Chương 64

---

Trời quang mây tạnh.

Những tia nắng hình dải xiên qua kẽ lá, chiếu xuống mặt đất khô ráo tạo thành những vệt vàng loang lổ. Bầu trời không một gợn mây, xanh biếc.

Nhiệt độ ở thành phố Bắc Hà vào đầu tháng 7 dần tăng cao, trong vòng một tuần đã chạm mốc 38°C, cái nóng oi bức bao trùm cả thành phố, nền đá xanh trong hẻm nóng đến bỏng rát chân.

Giữa hè là mùa cao điểm sửa chữa đồ điện tử, điều hòa/quạt điện được sử dụng thường xuyên nên khả năng hỏng hóc cao hơn nhiều so với các thiết bị gia dụng khác. Cửa hàng gần đây ngày nào cũng nhận được hai ba đơn.

Trần Tắc đi sớm về khuya, sáng sớm năm giờ thức dậy, kịp hoàn thành một đơn trước khi chủ nhà đi làm, sau bảy giờ rưỡi tối, khi người khác tan sở về nhà, anh lại đến làm những đơn khác.

Ban ngày anh không trông cửa hàng nữa, giao cho Nhị gia coi sóc. Mùa hè có nhiều việc sửa chữa, hoàn thiện nội thất, các đơn lắp đặt đèn điện thiết bị đủ loại nở rộ khắp nơi. Trần Tắc phải ra ngoài nhận việc, cả năm chỉ có khoảng thời gian này là kiếm được tiền, anh dốc sức làm, chạy trên năm nhà một ngày là chuyện thường.

Đơn hàng nhiều, bận đến nỗi không kịp ăn, trưa tiện đường có quán cơm hộp thì mua một suất, đứng ăn nhanh cho xong chuyện, hoặc mua hai cái bánh mì một chai nước để đối phó, vừa chạy xe điện vừa gặm, không chậm trễ một khắc nào.

Những việc lắp đặt tận nhà kiếm được nhiều tiền hơn ở cửa hàng, chỉ riêng việc lắp đèn giá thị trường đã mười tệ một cái trở lên, loại nhỏ thì rẻ, đèn lớn thì đắt hơn, ví dụ như đèn chùm phòng khách, từ tám mươi đến một trăm tệ trở lên.

Các đơn lẻ chủ yếu là lắp đèn lớn ở phòng khách và đèn panel bếp, chạy một nhà ít nhất cũng kiếm được cả trăm tệ, làm nửa tháng đã kiếm được nhiều hơn cả tháng trước.

Có việc thì con người mới có động lực, trước mặt tiền bạc, mọi thứ đều phải xếp sau.

Sau buổi trưa, thời tiết gay gắt khiến Trần Tắc mồ hôi đầm đìa, quần áo ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt. Trong căn hộ mới ở các tòa nhà cao tầng hầm hập như l*иg hấp, nóng đến nỗi qυầи ɭóŧ cũng ướt đẫm mồ hôi.

Trong thời tiết khắc nghiệt như vậy, chủ nhà thanh toán tiền rất nhanh, không mặc cả, một số người tốt bụng còn tặng đồ uống lạnh để cảm ơn.

Nhị gia thấy không vừa mắt, tình trạng của Trần Tắc rõ ràng không ổn, tự biến mình thành cỗ máy, làm việc quá sức. Nhị gia nhắc nhở anh: “Bớt nhận một đơn cũng đủ ăn rồi, sức khỏe là vốn quý nhất, cẩn thận có ngày đổ bệnh thì hối hận cũng không kịp.”

Trần Tắc cởi chiếc áo ướt đẫm mồ hôi, thay bộ quần áo dự phòng ở cửa hàng.

“Vâng.”

Vào tai này ra tai kia, chỉ nghe mà không làm, cực kỳ qua loa.

“Thôi được, nói cậu lại không thích nghe, dù sao cứ thế này mãi, về già chắc chắn sẽ mang bệnh, đúng là chán sống rồi, lời hay khó khuyên kẻ cố chấp.” Nhị gia lắc đầu, gác chân nằm trên ghế mây, đung đưa qua lại.

Trần Tắc chỉ quan tâm một điều: “Chỗ chú dạo này có việc gì không?”

Nhị gia nhắm mắt thư thái, chậm rãi nói: “Hiện tại thì chưa có, nhưng cũng sắp rồi, cậu cứ nhận thêm đi, không lâu nữa chúng ta sẽ nhận việc của cậu. Thật sự không được, ngày nào tôi chết thì tôi nhận việc cho cậu cũng được.”

Trần Tắc lấy một chai rượu xoa bóp của ông, tiện tay bỏ vào túi: “Dùng tạm chút, hôm nào còn thừa thì trả chú sau.”