Trước đây, địa điểm hẹn hò cơ bản đều do Phương Thời Dịch quyết định, thư ký của anh ta sẽ đặt chỗ trước. Trừ thời thơ ấu trước khi cả gia đình chuyển khỏi Tân Uyển, hai người chưa từng ăn ở quán vỉa hè bẩn thỉu. Ít nhất là Phương Thời Dịch thì chưa, còn Trần Tắc vì chiều theo anh ta, mỗi khi ở bên anh ta, cũng cơ bản tránh những nơi này, đa số thời gian đều là ăn theo anh ta, hoặc tự nấu cơm.
Phương Thời Dịch rõ ràng vẫn khó chấp nhận sự "sa đọa" này, đứng sững bên ghế một lúc lâu mà không thể ngồi xuống.
Trần Tắc mặc kệ anh ta, muốn đứng thì đứng, người mệt đâu phải mình, không quan trọng.
Tuy nhiên, sau nửa phút chần chừ, Phương Thời Dịch cuối cùng cũng ngồi xuống, đối mặt với Trần Tắc.
“Không có loại rượu anh thường uống, tiệm nhỏ chỉ có Budweiser tươi và vài loại khác, cũng có rượu trắng, nhưng anh không uống được. Nếu không thích, có thể gọi nước ngọt, chắc là uống được.”
“Không cần.”
“Hoặc anh tự tìm quán khác mua, đặt hàng online rồi nhờ họ giao đến cũng được.”
“Lái xe, không uống rượu được.”
“Tùy anh, vậy thôi.”
Đúng là một kỳ tích.
Hơn ba tháng trước, Trần Tắc giận đến mức muốn gϊếŧ Phương Thời Dịch để cùng chết. Nếu không phải còn vướng bận gia đình không thể chết, anh đã ra tay từ lâu. Vậy mà giờ đây, anh lại như đang tiếp đãi một người bạn cũ thân thiết, bình thản và chu đáo ngồi chung bàn với đối phương, không động tay, không mắng mỏ, không gào thét, thậm chí không một lời trách móc.
Có lẽ là sau khi cơn cảm xúc ban đầu qua đi thì mọi thứ trở nên suôn sẻ hơn, bình tĩnh một thời gian, trên đời này không có khó khăn nào là không vượt qua được.
“Gần đây anh bận gì?” Trần Tắc còn có thể hỏi chuyện nhà, tâm lý vững vàng đến mức không tưởng.
Gương mặt tuấn tú của Phương Thời Dịch vẫn bình thản, vô vị như mọi ngày: “Công việc, công ty gần đây nhiều việc, đã ký được mấy hợp đồng.”
“Vậy thì bận rộn thật.”
“Còn em?”
“Vẫn vậy, hơn một tháng nay chỉ làm được một việc, không có việc thì trông tiệm, thỉnh thoảng ra ngoài chạy việc.”
“Tôi đến Tân Uyển không tìm thấy em.”
“Về quê rồi, không ở đây.”
“Nhận việc nửa tháng?”
Trần Tắc chọn cách phớt lờ câu hỏi của Phương Thời Dịch, không muốn thừa nhận là cố tình trốn tránh anh ta, như vậy không đủ thẳng thắn, cứ như thể anh vẫn còn rất quan tâm và chưa buông bỏ được.
Việc muốn gϊếŧ họ là do bốc đồng, việc trốn tránh bấy lâu cũng vậy.
Vì tức giận, không cam lòng, cùng với sự nhục nhã và tự trọng đã thúc đẩy anh hành động. Thế nhưng, một khi thoát khỏi hư vô và trở về với thực tại, đối mặt với những lo toan vụn vặt hàng ngày và áp lực cơm áo gạo tiền, tất cả những điều đó liền trở thành lâu đài trên không, mong manh dễ vỡ.
So với thực tế, việc bị cắm sừng tính là cái quái gì.
“Không phải công việc nhiều sao, sao rảnh rỗi mà chạy đến đây, không sợ lỡ việc à.” Trần Tắc vừa nói, vừa rót nước ấm rửa đũa, rút khăn giấy lau, theo bản năng định đưa qua, nhưng nghĩ đến người này chắc chắn không muốn dùng cái này, đành dừng lại: “Có loại dùng một lần đấy, dùng cái đó đi.”
Phương Thời Dịch đi thẳng vào trọng tâm: “Em không nói một tiếng nào đã dọn đi rồi.”
Trần Tắc thẳng thắn nói: “Chia tay rồi, sống chung một chỗ không còn phù hợp.”
“Tôi vẫn chưa đồng ý, không phải mình em quyết định được.”
“Còn cần giấy chứng nhận nữa à, cần làm thủ tục, phải có sự cho phép của anh sao?”