Lý Hằng đi mua cơm về bị ướt như chuột lột, vào nhà không nói hai lời liền bắt đầu cởϊ qυầи áo ướt, vứt lung tung trên sàn. Định cởi nốt chiếc quần đang nhỏ nước ra thì anh ta chậm một nhịp, liếc thấy trong nhà không biết từ lúc nào lại có thêm một người. Lý Hằng sợ đến mức không thở được, không kìm nén được mà chửi thề ngay trước mặt: "Mẹ nó, gặp ma à, ai thế!"
---
Các căn hộ ở khu Tân Uyển cơ bản là kiểu ba lá. Nhà vệ sinh chung của Hạ Vân Tây đối diện thẳng với cửa ra vào. Cửa nhà vệ sinh mở toang, Trần Tắc đứng trước bồn rửa tay, bất ngờ bị tiếng hét chói tai của Lý Hằng làm giật mình, cũng ngạc nhiên khi lại có thêm một người lạ xuất hiện ở đây.
Trước đó chưa từng gặp Trần Tắc, đây là lần đầu Lý Hằng đến đây. Lúc nãy anh ta và Hạ Vân Tây cùng lên thì trong nhà chưa có ai, chỉ đi xuống mua cơm một lúc mà đột nhiên từ đâu xuất hiện một người. Hơn nữa còn mặc bộ đồ công nhân màu xám xanh, thắt lưng đeo đai dụng cụ treo đầy đủ búa, kìm, tua vít các loại, một gã to con xuề xòa.
Vì đối diện chéo, ánh sáng trong nhà vệ sinh tối mờ, Lý Hằng ban đầu không nhìn rõ mặt Trần Tắc, bất ngờ va phải, đương nhiên nghĩ là có trộm.
Vẻ ngoài của Trần Tắc trông không giống người lành, mái tóc húi cua vừa cắt gần như sát da đầu, khí chất lạnh lùng cứng nhắc, trên mặt luôn không có biểu cảm gì. Anh mang nặng cảm giác chán ghét bản thân, sống lang thang ở tầng lớp thấp kém, cử chỉ đi đứng đều toát lên một vẻ tàn nhẫn. Thoạt nhìn chẳng khác nào kẻ vác hung khí xông vào nhà cướp bóc. Đặc biệt là ban ngày anh leo tường ngoài để bơm gas, lúc này trên người có chút bẩn, bộ đồ công nhân dính chỗ thì bụi, chỗ thì dầu máy.
Lý Hằng lên cơn điên, vừa kích động bệnh hoang tưởng bị hại liền tái phát. Một khắc sau nhìn thấy Hạ Vân Tây ngồi bên bàn mới hoàn hồn, lại chửi thầm một tiếng: "Đệt, mày ở đây à, làm tao sợ hết hồn hết vía. Đây là ai, thợ sửa ống nước à, hay mày gọi đến, sao mới đi một lát đã có thêm người rồi."
"Cậu không quen." Hạ Vân Tây nói, không định giải thích.
"Vô lý, đương nhiên tao không quen, quen thì đâu có sợ thế. Lý Hằng xỏ vội đôi dép duy nhất còn lại trên giá giày, bất kể là của ai. Gã đàn ông thẳng tính này sống thô lỗ, đi vài bước nhặt tấm chăn trên ghế sofa quàng lên người, lau tóc và khắp người: "Mới đi được một đoạn đến nhà hàng thì trời mưa rồi, số nhọ vãi. Ban đầu tao định không về vội, ăn ở ngoài đợi tạnh mưa rồi mang về cho mày, kết quả lại không mang điện thoại. Nếu không phải đúng lúc trên người có tiền mặt, thì chắc chắn không thể trả tiền được, hôm nay kiểu gì cũng phải ở lại rửa bát.""
"Không có tiền thì có thể ghi nợ."
"Nghĩ gì thế, tao với mấy lão hàng xóm láng giềng như chúng mày khác nhau. Ai mà chịu cho tao nợ? Không có tiền ăn quỵt, chắc chắn sẽ bị báo cảnh sát mời đi uống trà miễn phí. À mà, món gan heo xào thì hết rồi, chỉ còn thịt xé xào chua ngọt và lòng gà xào chua cay. Tao gọi thêm một phần thịt bò hấp l*иg nữa, chủ quán bảo là đặc sản ở đây, mua về ăn thử, ngửi cũng thơm phết. Để ở đâu, bàn trà hay bàn ăn?"
"Tùy đi."
"Có bộ quần áo khô nào không, cho tao mượn một bộ. Hành lý của tao để ở khách sạn rồi, không thể tối nay cứ mặc đồ ướt được."