Sau đó, Hạ Vân Tây đặt tay lên cổ Trần Tắc, từ từ siết chặt. Anh vẫn không tránh, để mặc cho anh ấy khống chế.
Hạ Vân Tây chống nửa người dậy, cắn răng, với tư thế từ trên cao nhìn xuống, nén giận thốt ra một câu: "Cho cậu hai phút để hối hận, đừng có được đằng chân lân đằng đầu..."
Trần Tắc không kiên nhẫn: "Đừng nói nhảm."
Cạch.
Tiếng dây thắt lưng tháo ra vang nhẹ.
Bốp. Hạ Vân Tây thuận tay ném nó xuống đất, va vào chân bàn cách đó không xa.
...
Bình minh lên, chân trời ửng hồng. Mọi thứ mới dần trở lại yên tĩnh.
Sau đó, trong phòng trở nên bừa bộn khắp nơi.
Quần áo vứt lung tung, gối rơi xuống đất, chăn trượt quá nửa, chất đống trên sàn, chỉ còn lại một góc rủ lủng lẳng ở cuối giường.
Chiếc điều hòa vỏ ngoài ố vàng cũng hỏng, bật mãi không được. Không gian nhỏ hẹp trở nên vô cùng ngột ngạt nóng bức. Dù có gió lọt qua khe cửa sổ, nhưng cũng chẳng làm dịu đi cái nóng.
Sau đó, trên người cả hai đều mồ hôi nhễ nhại, nhớp nháp khó chịu.
Trần Tắc dựa lưng vào đầu giường thở dốc, mệt đến đứt hơi, kiệt sức rồi, không còn tâm trạng để dọn dẹp mớ hỗn độn này.
"Mệt lắm sao?" Hạ Vân Tây vò khăn giấy thành cục, thuận tay ném xuống đất. Mái tóc búi cao đã xõa ra, buông lơi dọc theo gò má gầy gò của anh ấy. Anh ấy cũng chẳng có ý định dọn dẹp. Anh ấy ngồi bên mép giường, lưng hơi cong, với tay lấy thuốc lá và bật lửa trên tủ đầu giường.
Lấy ra một điếu thuốc, rồi bật lửa.
Tách một tiếng, anh ấy ngậm điếu thuốc vào miệng, châm lửa rồi hút một hơi. Sau đó mới chợt nhận ra, anh ấy quay người về phía Trần Tắc.
"Có phiền không?" Hạ Vân Tây nhớ Trần Tắc không hút thuốc, liền tự động hỏi thêm một câu, rồi cầm quần định mặc vào: "Thôi, tôi ra ngoài hút, lát nữa sẽ vào."
"Cũng được." Trần Tắc nói, đồng thời trả lời hai vấn đề, bởi trong chuyện này anh không quá để tâm: "Cho tôi một điếu, cảm ơn."
Hạ Vân Tây lại lấy một điếu, lười tốn sức bật lửa, tạm dùng điếu thuốc đang hút của mình để châm lửa, yết hầu theo đó khẽ nhúc nhích. Châm lửa xong, anh ấy xoay tay đưa cho Trần Tắc.
"Trước kia tôi nhớ cậu không hút thuốc này, học từ khi nào vậy?"
"Gần đây, thỉnh thoảng có hút."
"Hôm qua mua tạm thôi, dùng tạm đi."
"Cũng được, ngon hơn loại tôi mua."
Thuốc lá là Ngọc Khê, loại hôm qua anh ấy mua ở tiệm tạp hóa gần khu chung cư. Đây là một thương hiệu khá phổ biến ở Bắc Hà, giá trung bình hơn hai mươi tệ một gói.
Trần Tắc vốn nghèo rớt mồng tơi, bình thường hầu như không mua thuốc lá để hút, cho dù có mua cũng chỉ chọn loại rẻ tiền nhất.
Việc cần làm đã xong, đến lúc nói chuyện rồi.
Hạ Vân Tây quay đầu nhìn anh, mở miệng nói: "Nói chuyện chút?"
Trần Tắc đáp: "Được."
"Thật sự chia tay rồi ư?"
"Ừ."
"Cũng là chuyện gần đây hả?"
"Cũng khoảng hơn hai mươi ngày rồi."
Hạ Vân Tây đáp: "Người đàn ông đêm qua, cậu quen à?"
Trần Tắc nói: "Không quen, lần đầu gặp."
Cắn đầu lọc hút một ngụm nhỏ, rồi gỡ điếu thuốc khỏi miệng. Hạ Vân Tây khẽ rũ mắt, tiếp tục phun ra làn khói trắng mờ: "Cũng hay đấy, không quen cũng dám đưa về."