Chương 49

Hạ Vân Tây nói thật: "Đánh nhau, bị hội đồng."

"..."

Người lớn rồi mà còn đánh nhau, cái tính nóng nảy như chó không đổi suốt bao năm, chẳng chịu chừa.

Trần Tắc cụp mắt liếc nhìn, không quản chuyện bao đồng, cũng không hỏi nhiều lý do đánh nhau, chỉ nói: "Tôi đến lấy túi."

Cái túi không có ở phòng khách, đã được cất đi rồi.

"Bây giờ cậu rảnh không?" Không đưa đồ cho anh trước, Hạ Vân Tây lúc này không rảnh tay: "Giúp một tay được không, làm xong sẽ đưa cho cậu."

"Làm gì?"

Anh ta nghiêng đầu chỉ vào lọ povidone- iodine trên bàn, ra hiệu nhờ giúp bôi thuốc. Hạ Vân Tây quen dùng tay phải, tay trái không tiện băng bó, cần anh giúp.

Trần Tắc quả thật rảnh rỗi, không vội rời đi, sau khi suy nghĩ thì đồng ý, kéo ghế ngồi xuống, đối mặt với người này.

"Tôi không rành cái này lắm, chưa làm bao giờ."

"Trước hết khử trùng, dùng povidone- iodine, sau đó xé gạc băng vài vòng, quấn băng dính là được."

"Vậy sao. Không khâu à?"

"Cậu biết khâu à?"

"Không."

"Vết cắt nông, không khâu, không ảnh hưởng gì."

"Uốn ván cũng không tiêm?"

"Không cần."

Vết thương khá gọn gàng, nhìn là biết do vật sắc nhọn cứa phải, Trần Tắc tò mò: "Dùng dao à?"

Hạ Vân Tây trả lời ngay: "Vỏ chai bia vỡ, không cẩn thận nên bị."

"Ồ."

Không hỏi nguyên nhân đánh nhau, cũng không hỏi đánh với ai, Trần Tắc giữ chừng mực khá tốt. Anh rửa sạch tay rồi dùng tăm bông thấm povidone- iodine, thoa hai vòng, cúi đầu cẩn thận làm sạch vết thương, vừa thoa vừa nhìn chằm chằm, sau đó xé gạc băng bó cho anh ta.

"Băng trực tiếp, hay là bôi thêm gì khác?"

"Cứ băng đi."

Trong lúc băng bó, va chạm là không thể tránh khỏi. Trần Tắc vừa bị dính mưa, đầu ngón tay lạnh buốt, còn đối phương thì ấm áp. Ngồi gần, cả hai đều cao lớn, khoảng cách chưa đến nửa mét buộc Trần Tắc phải dạng chân ra, hơi cúi người. Hạ Vân Tây ngồi nghiêng, một chân anh ta đặt giữa chân Trần Tắc, động đậy một cái, vô ý chạm vào ống quần của anh.

Không phải chạm hẳn, chỉ vô tình lướt qua.

Cái chạm như có như không khiến Trần Tắc không kìm được cụp mắt xuống, chưa đầy nửa giây sau đã trở lại bình thường, như thể không cảm nhận thấy gì.

"Hơi chặt rồi, nới lỏng ra chút." Hạ Vân Tây đột nhiên nói, tay không cử động được, đầu gối khẽ chạm vào đùi trong của Trần Tắc, cọ nhẹ để nhắc nhở.

Trần Tắc đáp: "Vậy để tôi băng lại."

"Ừm."

"Đợi một chút, đổi miếng gạc khác."

Thay gạc thì phải khử trùng lại, làm lại một lần nữa. Hạ Vân Tây không vội, mặc cho anh xử lý thế nào.

Trần Tắc làm khá nhanh tay, ba loáng cái đã băng xong, buộc băng dính chỉ bằng một tay, rất thuần thục.

"Thế này được không?"

"Hợp rồi."

Đang băng dính dở, Trần Tắc mới chậm rãi nhận ra Hạ Vân Tây mặc vest, áo khoác đã cởi ra vắt một bên ghế, áo sơ mi phía trên cởi ba cúc, để lộ bộ ngực vạm vỡ đầy vẻ hoang dã bên trong, còn chiếc quần tây phía dưới lại nghiêm chỉnh cấm dục. Sự kết hợp trên dưới tạo ra một cảm giác sai lệch, như thể bản chất là một tên cầm thú đội lốt trí thức ngang tàng.

Cái chạm ở bên trong đùi vẫn dính chặt không rời, có lẽ đối phương không để ý, cũng không quá bận tâm.

Lùi lại một chút, Trần Tắc cắt băng dính, đặt sang bên cạnh: "Xong rồi."

Đối phương không câu nệ tiểu tiết, vẻ mặt vẫn bình thản: "Được, cảm ơn."

Anh ta đứng dậy.

"Tôi đi rửa tay đã."

"Cậu cứ đi đi."

Vừa mới bước vào nhà vệ sinh thì lại có người đến ở cửa.