Nhị gia giận vì anh không biết tranh thủ, tức đến giậm chân: "Có cơ hội cũng chẳng biết dùng, đời này nhất định không thể phát tài lớn. Lương tâm có ăn được không hả? Thu thêm chút thì chết à? Đúng là uổng công tôi trăm phương ngàn kế dẫn người đến cho cậu, lòng tốt bị coi là lòng lang dạ sói, có giúp nữa cũng vô ích thôi."
Trần Tắc cứng đầu cứng cổ như đá thối, một chữ cũng không lọt tai, hết thuốc chữa rồi.
"Rượu chiết cậu muốn, tiền tôi đã ghi nợ, để ở đâu?"
Có rượu cũng chẳng làm được gì, Nhị gia bực mình lại vung tay đánh anh một cái, hận không thể đâm chết kẻ nghịch đồ vô dụng này ngay tại chỗ.
"Lão đây ngày xưa đã xem cho mày rồi, quả nhiên không sai, đời mày đúng là mệnh bạc, số phận kém cỏi, dù có thuận lợi thì mày cũng tự mình làm hỏng, đáng đời, tự chuốc lấy!"
Quen với tính cách của Nhị gia, Trần Tắc không tin vào mấy chuyện số mệnh này, đối với anh thì nó chẳng có tí sát thương nào.
Rót rượu vào bình thủy tinh kín bên cạnh tủ lạnh, tiện tay dọn dẹp rác nhà bếp, bật bếp đun nước.
"Ăn mì đi, hôm nay quán cơm không mở nên không mang cơm về, trứng có trong tủ lạnh, tự mình chần lấy. Tôi đi đây, mưa lớn rồi không tiện về."
Nhị gia xua tay: "Đi đi đi, tao có tàn phế đâu, chân tay đầy đủ không cần mày, cút nhanh đi, đừng đứng đây chướng mắt."
Cuối cùng, ông hùng hổ ném cho anh một chiếc ô, dặn dò đi dặn dò lại: "Hai hôm nữa trả, đừng làm mất đấy."
Vừa ra khỏi nhà Nhị gia thì mưa đã đổ xuống, những hạt mưa dày đặc to bằng hạt trân châu, rơi xuống đất ngay lập tức tạo thành một vệt ẩm ướt.
Lúc này ở đơn nguyên hai của tòa ba khu Tân Uyển chỉ lác đác hai nhà sáng đèn, căn nhà đối diện chéo thì tối om, rèm cửa kéo kín, rõ ràng không có ai.
Trần Tắc rũ bỏ lá cây mục trên giày, cởi giày, để ô ra ngoài cửa cho ráo nước.
Vào nhà ngồi một lúc, đợi mãi mà bên kia không có động tĩnh.
Nghĩ rằng đối diện tối nay chắc không về, Trần Tắc đứng dậy thay quần áo. Nhưng đúng lúc anh định hành động thì căn 302 đột nhiên sáng đèn, ánh sáng dịu nhẹ tràn ra, xuyên qua màn mưa lất phất càng trở nên mờ ảo.
Do dự một lát, Trần Tắc vẫn quyết định sang lấy túi, sáng mai anh cần dùng giấy tờ, không có giấy tờ thì không giải quyết được việc.
Mang giày, cầm ô, chưa đầy hai phút đã sang đó gõ cửa.
Cửa căn 302 không đóng chặt, hé mở, để lại một khe hẹp.
"Ai đó?"
Giọng nói trầm thấp khàn khàn của người đàn ông truyền đến trước, có tiếng sột soạt một lúc, hình như đang bận.
Trần Tắc đáp: "Tôi."
Nghe ra là anh, Hạ Vân Tây mới thả lỏng hơn: "Cửa không khóa, cứ vào thẳng đi."
Đẩy cửa, bước vào.
"Không cần thay giày." Hạ Vân Tây nói, anh ta không cầu kỳ đến thế.
Trần Tắc vẫn cởi giày, trời mưa bên ngoài khá bẩn, không cởi thì đi khắp nơi sẽ lê nước, đợi mai khô chắc chắn khắp nhà sẽ đầy vết nước. Nhà người ta chứ đâu phải nhà mình, vẫn nên giữ ý một chút.
Hạ Vân Tây lúc này đang ngồi cạnh bàn, trước mặt bày một lọ povidone- iodine cùng với gạc y tế và các thứ khác. Vì anh ta quay lưng lại, Trần Tắc đi đến gần mới nhìn thấy cánh tay trái của anh ta có một vết cắt nông, khoảng sáu bảy centimet, đã cầm máu rồi, nhưng thoạt nhìn có vẻ khá máu me và đáng sợ.
"Làm sao mà ra nông nỗi này?" Trần Tắc hỏi, thắc mắc về động tĩnh biến mất cả ngày của anh ta, thế mà lại bị thương.