Chương 46

“Có sao, không nhớ.”

Phương Thời Dịch cố nén giận, từng chữ một nhắc nhở: “Năm năm trước, lúc đó anh…”

Hạ Vân Tây cắt ngang: “Đích thân hứa trước mặt cháu à, hay sao, chú từng nói lời đó?”

Không ngờ người này còn vô lại hơn trước, không nói lý lẽ, Phương Thời Dịch bị chặn họng, những người anh ta từng gặp trước đây đều là người có học thức, nói lý lẽ, ngay cả đối thủ trên thương trường cũng đều chú trọng hình thức, những trí thức thanh lịch đã quen với cách giao tiếp lịch sự, bây giờ khó tránh khỏi cảm giác như có xương mắc kẹt trong họng, tiến thoái lưỡng nan.

Tùy tiện cầm lấy một ly rượu, Hạ Vân Tây oai vệ dựa vào ghế, thong thả ung dung.

“Chú chưa bao giờ nói điều đó, cháu đừng nhầm lẫn.”

Phương Thời Dịch gắt gao nhìn chằm chằm, nghiêng người, nghiến răng: “Đây là rượu của tôi, anh cầm ngược rồi.”

Người này điềm nhiên, hùng hồn lắc nhẹ ly rượu, ý tứ rõ ràng: “Cũng đâu có đánh dấu, không phải vật sở hữu của cháu, ai giành được thì là của người đó…”

Lý Hằng đi vệ sinh khoảng mười lăm phút, tiểu tiện không tốn thời gian, chủ yếu là anh ta lề mề, đóng cửa lại nôn hết rượu ra rồi mới chịu đi ra.

Tên đàn em chờ bên ngoài, thấy anh ta sau một hồi lâu cuối cùng cũng chịu quay lại, không vạch trần anh ta, giả vờ như không biết.

Trong phòng bao ồn ào, từ xa đã có thể nghe thấy tiếng động.

Tưởng rằng những người đó vẫn đang uống rượu náo loạn, Lý Hằng xoa xoa tay, vuốt tóc, ngẩng đầu ưỡn ngực giả vờ đẩy cửa vào, vừa định gọi một tiếng, thì một chai rượu đột nhiên sượt qua đầu.

Lập tức ngớ người, đứng sững sờ không biết làm gì, nhìn kỹ lại mới phát hiện ra đây không phải là đang uống rượu, rõ ràng là đang đánh nhau.

Người bị đánh bị một cú đá vào ngực, trực tiếp đá văng vào góc tường, còn kẻ xuống tay tàn nhẫn, mất kiểm soát đến mức mấy người cũng không cản được, đánh hung bạo nhất, cũng là kẻ chủ mưu gây chuyện trước, ngoài Hạ Vân Tây ra thì còn ai được nữa?

Đầu óc Lý Hằng đông cứng không quay chuyển được, ngây người như gặp ảo giác một lúc lâu, mới la lớn chạy lên can ngăn.

“Mẹ kiếp, mẹ mẹ kiếp! Làm cái quái gì vậy, đánh gì mà đánh, tự dưng đánh nhau là sao!”

Sắp mưa rồi.

Trời đang nắng chang chang buổi sáng bỗng nhiên thay đổi, mây đen vần vũ, hoàng hôn dần nghiêng về phía Tây bị che phủ bởi một màu xám xịt u ám, gió lạnh rít lên cuốn theo những mảnh vụn lá khô bay lượn khắp nơi.

Dự báo thời tiết địa phương cho biết đêm nay có thể có một trận mưa lớn, thông báo cho người dân chú ý an toàn khi ra đường, về nhà sớm.

“Được không?”

“Sắp xong rồi, còn một sợi dây nữa, nối vào là được.”

“Ban đầu tôi cứ nghĩ chắc không sửa được đâu, nên mới đến chỗ cậu thử vận may, không ngờ lại được thật, cậu trai này có tài thật đấy. Ban đầu tôi còn do dự không biết có nên đổi cái mới không, chỉ là vẫn không nỡ, haizz, đây là đồ bà nhà tôi tặng tôi lúc còn sống, ít nhiều cũng là một kỷ niệm, đổi đi thì tiếc lắm. Tôi cũng sợ có ngày tôi ra đi, hai vợ chồng tôi xa nhau lâu rồi, ba mươi mấy năm rồi, tôi già đến nỗi không còn ra hình người nữa, nhỡ xuống dưới bà ấy không nhận ra tôi thì sao, phải mang theo một thứ gì đó bà ấy quen thuộc, mới có thể được nhận ra.”

Mỗi món đồ cũ đều có một câu chuyện, dài hoặc ngắn, câu chuyện cuối cùng của hôm nay đặc biệt dài. Ông cụ chống gậy đi run rẩy, gần như một chân đã bước vào quan tài, sau khi đến cửa hàng thì không ngừng nói, bất kể Trần Tắc có muốn nghe hay không, ông ta không ngừng luyên thuyên về người vợ đã khuất của mình, như thể nói thêm vài câu thì người đã chết có thể sống lại.