Tuy nhiên khách hàng là thượng đế, ý kiến của thượng đế không thể nghi ngờ, người phục vụ vội vàng mở rượu, cung kính đáp: “Vâng, Dương tổng.”
Dương Diễn Lâm lần lượt gọi tên mấy người còn lại, ai đến cũng phải nói vài câu với Lý Hằng, ai có mặt đều có phần.
Lý Hằng chính là tâm điểm của buổi tiệc này, là miếng mồi ngon, anh ta rất tận hưởng cảm giác được mọi người vây quanh, cái đuôi sắp vểnh lên trời rồi, bị người ta thổi phồng vài câu là vui sướиɠ quên trời đất, nếu không có Hạ Vân Tây ngồi đó giám sát, thằng nhóc này có lẽ bị bán đi còn giúp người ta đếm tiền.
“Thêm một ly nữa, rót đầy cho anh Tiểu Hằng.”
“Đến lượt tôi rồi, nào, tôi cũng kính anh Tiểu Hằng một ly.”
“Anh đúng là phi thường, có khí phách, quá dũng mãnh.”
Chỉ hai ba lượt là đã mở nửa bàn rượu, đám người này ai nấy cũng giỏi thói xu nịnh, nịnh nọt đến nỗi Lý Hằng không còn biết đường về.
Thấy anh ta sắp không chịu nổi nữa, Hạ Vân Tây mới giúp anh ta chắn hai ly.
Lý Hằng cũng còn chút đầu óc, đợi khi men say bắt đầu dâng lên, anh ta cố ý lắc lư vài cái, giả vờ đứng không vững, lấy cớ muốn nôn, cần đi vào nhà vệ sinh một chuyến.
Dương Diễn Lâm lập tức liếc mắt ra hiệu cho người bên cạnh, tên đàn em hiểu ý, liền nói: “Anh Tiểu Hằng, tôi đỡ anh đi, tôi cũng muốn đi “giải quyết”, nín lâu rồi khó chịu quá, đi thôi, chúng ta đi cùng.”
Lý Hằng không từ chối, để tên đàn em đó đỡ mình ra ngoài.
Nhân vật chính rời đi, không khí trong phòng bao vẫn không hề giảm bớt, dù sao vẫn còn một người ở đây. Dương Diễn Lâm liền kính rượu Hạ Vân Tây, vẫn dùng chiêu cũ.
Hạ Vân Tây không ăn theo, anh châm một điếu thuốc, nhàn nhạt nói: “Anh Dương cứ uống, không cần để ý tôi.”
“Vậy được, anh cũng nghỉ ngơi đi.”
Dương Diễn Lâm tinh ranh, biết rõ mỗi con khỉ có một cách cột riêng, đối phó với người như Hạ Vân Tây thì không thể dùng chiêu cũ, để lại cho anh chút không gian ngược lại là tốt nhất, nếu không chỉ phản tác dụng.
Hạ Vân Tây từ đầu đến cuối không mấy hòa mình vào bữa tiệc rượu chè, những lời lẽ nịnh bợ này, như một kẻ ngoại lai, nhưng cũng không hoàn toàn đứng ngoài cuộc, thỉnh thoảng vẫn đáp lời mọi người.
Không lâu sau.
Phương Thời Dịch đi tới, ngồi xuống bên cạnh.
Người phục vụ nhanh nhẹn, lấy ly mới rót rượu cho hai người, thay những ly rượu đã uống dở trên bàn.
Trong khung cảnh ồn ào náo nhiệt, Phương Thời Dịch mở lời trước, trầm giọng hỏi: “Anh quay lại làm gì?”
Các ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc nhẹ gõ hai cái lên gạt tàn kim loại màu xám xanh, Hạ Vân Tây chậm rãi nhả ra một làn khói trắng, cố ý kéo dài giọng, lười biếng và bình tĩnh: “Sao lại nói chuyện với chú như vậy, đại cháu trai…”
“Đừng có mẹ kiếp mà ghê tởm người khác, tôi và anh không có quan hệ gì.” Hiếm khi Phương Thời Dịch văng tục, anh ta lập tức sa sầm mặt, sự phản cảm và ghét bỏ đối với Hạ Vân Tây thể hiện rõ mồn một: “Làm rõ thân phận của mình đi, đừng có không phân biệt được mình nặng mấy cân mấy lạng.”
Khói thuốc từ từ tan đi, mùi vị còn vương lại.
Hạ Vân Tây thản nhiên, đôi lông mày kiếm nhướn lên liếc nhìn sang bên cạnh: “Vậy chú có về hay không thì liên quan gì đến cháu, cháu quản được chắc?”
“Anh không phải đã rời đi, sẽ không bao giờ quay lại nữa sao, bây giờ là ý gì, lật lọng à?”