Chương 41

Một đám đông vây quanh, vươn cổ vừa xem vừa đợi, sửa xong món nào thu tiền món đó.

“Bao nhiêu?”

“Năm tệ.”

“Thay phích cắm bao nhiêu?”

“Mười tệ.”

“Công tắc đắt không?”

“Mười tệ.”

“Giảm giá chút đi, công tắc có to mấy đâu, tám tệ thôi.”

“Công tắc mới mười tệ, cái cũ tám tệ.”

“Vậy dùng cái cũ đi, dùng được là được.”

“Được thôi.”

Một mặt nối công tắc, một mặt hỏi người đứng sau.

“Bóng đèn mấy watt, dùng cho phòng hay ở đâu?”

“Dùng cho phòng.”

“Mua cái đèn mười đến mười lăm watt thay vào, đèn tiết kiệm điện Bull thì mười tám, các hãng khác loại thường mười tệ, tôi đến nhà cộng thêm năm tệ, trưa mới qua thay được.”

“Muốn loại thường, anh thay.”

“Để lại địa chỉ, số nhà và số điện thoại.”

Trần Tắc làm việc hiệu quả, buổi trưa đến nhà thay bóng đèn còn tiện đường nhận thêm hai đơn bơm gas điều hòa.

Mùa hè việc tang lễ ít, nhưng tiền liên quan đến điều hòa thì dễ kiếm, một lần là "đơn lớn".

Nhà đầu tiên bơm gas là ở khu chung cư bên cạnh, tầng sáu, khu dân cư cũ cơ bản không có chỗ đặt điều hòa chuyên biệt, cục nóng đa số được gắn giá đỡ treo ở tường bên, phải trèo ra khỏi cửa sổ dùng dây an toàn treo lơ lửng, đu ra một đoạn dài mới với tới được.

Việc này ở nhà khác phí trên cao ít nhất phải năm trăm tệ trở lên, Trần Tắc chỉ lấy một trăm tệ. Không có ai trong nhà giữ dây, anh chỉ có thể buộc một đầu dây an toàn vào giường, buộc chắc chắn ba góc giường xong mới không nhanh không chậm đu ra ngoài.

Có lẽ không hài lòng, sợ dây của anh làm bẩn giường nhà mình, hoặc lo lắng anh nặng quá, lỡ không cẩn thận làm hỏng chân giường gỗ thì thiệt hại lớn, ông chủ than phiền ngay trước mặt: “Cũng không cao lắm, mới có mấy tầng, trực tiếp trèo ra là với tới rồi, buộc dây làm gì, anh làm thế này, ga trải giường vợ tôi vừa mới thay, nếu bẩn lại phải giặt, thật là.”

Trần Tắc phớt lờ, chuyên tâm làm việc.

Ông chủ bị ngó lơ trong lòng bực bội, quay người vỗ bốp một cái rõ to vào thằng con trai đang xem náo nhiệt bên cạnh, mắng mỏ không ngớt: “Nhìn cái gì mà nhìn, không đi học bài đi, lớn lên cũng muốn làm cái này à, suốt ngày ăn của bố uống của bố, đồ vô dụng cái gì cũng không biết!”

Thằng con ngơ ngác, bị đánh mếu máo, nước mắt sắp rơi, kết quả còn chưa kịp khóc đã bị đe dọa.

“Dám khóc thử xem, khóc tang à, bố đánh chết mày.”

Bơm gas xong, Trần Tắc bám tường lấy lực đi vào, đợi khi đứng trong nhà chuẩn bị thu dây, mới phát hiện sợi dây an toàn ban đầu buộc vào giường đã bị tháo hai góc, nếu vừa nãy anh không bám tường vào mà không dùng sức nhiều vào dây, rất có thể đã xảy ra chuyện.

Thờ ơ thu dây an toàn, liếc nhìn ra bên ngoài, không tìm đối phương đối chất ngay tại chỗ.

Ông chủ đến thanh toán, hỏi giá, anh ra giá một nghìn năm trăm tệ.

Ông chủ trợn tròn mắt, lập tức nổi giận: “Đắt thế này, cướp ngân hàng à, hừ, chặt chém đến tận đầu ông đây…”

Lời nói hung hăng mới chỉ thốt ra một nửa, nửa còn lại đã bị nuốt vào.

Khi nhìn thấy Trần Tắc cao hơn mình nửa cái đầu đang cầm cây búa sắt, mặt mày lạnh lùng, gân xanh trên cánh tay nổi lên như những con rắn đen xoắn vặn, ông chủ đứng im không dám nói thêm lời nào.

Tự biết nếu còn mắng nữa, người trước mặt này thật sự có thể gϊếŧ chết ông ta ngay tại chỗ.

Kẻ có tiền thì sợ kẻ trắng tay, ông chủ này chỉ là một tên hèn nhát giỏi mồm mép, ông ta rất rõ mình đã làm gì mà chọc giận Trần Tắc, đành cứng họng mở ví, đếm một ngàn tệ đưa qua.