Chương 35

Cô bé này đã học được chân truyền của Nhị gia, bất kể là thói quen nói năng hay tính khí nóng nảy. Chỉ cần ai dám mắng, cô bé sẽ xông lên đánh cho người ta chạy tụt cả dép.

Là anh trai ruột của Giang Thi Kỳ, Trần Tắc không phải là người điếc, nghe rõ mồn một, nhưng anh không có ý định xuống lầu ngăn cản, chuyên tâm xem phim, dựa lưng vào ghế sofa một cách lười biếng, không hề lay động.

Bốn rưỡi, Hạ Vân Tây ra ngoài, tay không ra đi, rồi quay về với một túi sườn bò, rau xanh, gia vị, và một bịch bia.

Người này nấu ăn rất ngon, làm rất nhanh, chừng một tiếng là có ngay bữa cơm.

Một nồi sườn kho thịt bò hầm sốt, rau cải xào, thêm thịt thỏ xé lạnh và dưa chuột đập dập.

Thật sự là một bàn nhậu rất chất lượng.

Nhà bếp không có điều hòa, ở lâu thì nóng. Hạ Vân Tây cởϊ áσ phông, để trần trên, quần dài không thắt lưng, trễ xuống để lộ viền qυầи ɭóŧ màu đen.

Cái bên trong cũng cùng màu.

Từ góc nhìn của Trần Tắc, anh chỉ thấy bóng lưng của Hạ Vân Tây, những đường nét rõ ràng của người đàn ông từ vai kéo dài xuống, cơ bắp săn chắc đều đặn rất gợi cảm, bên trên rộng vai dưới thon gọn, eo nhỏ nhưng rắn chắc và mạnh mẽ. Khi dùng sức, gân nổi lên ở cánh tay, vừa trưởng thành vừa sεメy.

Anh bưng món ăn đặt lên bàn trà, để trước mặt Trần Tắc. Hạ Vân Tây mang một bịch bia cùng những loại rượu khác trong tủ lạnh đến, cởi tạp dề treo lên ghế, lấy đá viên, bình lắc và ly ra, pha cocktail ngay tại chỗ.

Trần Tắc ngạc nhiên: “Anh còn biết pha thứ này nữa à.”

Hạ Vân Tây ngồi xuống thảm: “Trước đây làm thêm học được, chỉ biết một chút thôi.”

“Đây là cái gì?”

“Vodka.”

“Ý tôi là pha loại gì, tên gì.”

“Long Island Iced Tea.”

“Thế nào, có ngon không?”

“Cũng được.”

Đúng là cũng được, chỉ là khá mạnh, vào miệng thì ngọt, nhưng có chút đắng.

Trần Tắc vẫn thích bia hơn, nhưng vì đối phương đã pha rồi, nên anh đành uống tạm.

Hạ Vân Tây chỉnh lại tivi một lúc, cúi đầu nối dây, hỏi anh: “Chơi game không?”

Trần Tắc gắp một miếng thịt bò: “Chơi chứ.”

Anh chơi Crossfire. Thời trung học, Trần Tắc từng có một thời gian cực kỳ mê trò này, đêm nào cũng lén trèo tường đi net, còn bị bắt mấy lần, bị tóm được là bị đánh một trận tơi bời, vậy mà vẫn không thể cai được cơn nghiện game.

Lâu rồi không chơi game, Trần Tắc tay nghề kém đi, chơi không lại Hạ Vân Tây. Sau mấy ván anh mới dần dần lấy lại được kỹ năng ngày xưa.

Chơi game thoải mái hơn ngồi xem phim gϊếŧ thời gian rất nhiều, vừa chơi vừa ăn, Trần Tắc cứ có cơ hội là thả lỏng, dù sao cũng chẳng có việc gì làm, đêm còn dài, chơi một chút cũng khá sảng khoái.

Rượu cạn ly này đến ly khác, thuốc hết điếu này đến điếu khác, anh say rồi, thuốc cũng hết.

Trong miệng Trần Tắc còn nửa điếu, anh khẽ hít một hơi, vừa dùng ngón tay kẹp lấy điếu thuốc ra, Hạ Vân Tây tự nhiên nhận lấy, không hề ghét bỏ cắn điếu thuốc đó, ngậm trong miệng, đầu lưỡi đẩy lên một chút, có vẻ hơi dùng sức.

Bản tính lưu manh khó đổi, cử chỉ hành động đều lộ vẻ thô ráp, ngang tàng, xen lẫn chút gì đó khó nói… ám muội gợϊ ȶìиᏂ.

Trần Tắc ban đầu ngồi trên sofa, sau đó thì ngồi thẳng xuống thảm, bàn trà vướng víu nên bị di chuyển ra.

Sau đó nữa, game cũng không chơi, say rượu đầu óc nặng trịch, không biết Hạ Vân Tây có say không, dù sao Trần Tắc cũng choáng váng. Anh khẽ đá Hạ Vân Tây một cái, ban đầu chỉ muốn bắt chuyện với đối phương, nhưng lại lệch hướng, chạm phải một thứ cứng và cộm chân.