Có lẽ chỉ có quả đó chua, những quả khác thì không.
Bóc thêm một quả nữa cũng khó ăn, còn chua hơn quả trước, chua đến ê răng.
Hạ Vân Tây đúng là biết mua đồ ghê, còn mua tận hai giỏ lớn, không lẽ bị lừa rồi?
Dù sao cũng là đồ người ta bỏ tiền ra lại còn vất vả mang về, Trần Tắc đành cắn răng ăn nốt quả còn lại, chua đến mức phải hít hà, rít lên hai tiếng.
Hạ Vân Tây bước vào bắt gặp cảnh này, cứ tưởng anh bị làm sao.
“Khó chịu chỗ nào à?”
“Không.” Trần Tắc vẫy tay, khó khăn nuốt xuống, nhe răng nhếch mép trông khá buồn cười: “Cam này anh mua ở đâu, nếm thử chưa, cái vị này, chắc chỉ có anh mới mua, bình thường người ta biếu không cũng chẳng ai thèm lấy.”
Hạ Vân Tây thật sự chưa nếm thử. Cam là mẹ Hạ bảo mua, dùng để làm mứt, không phải để ăn trực tiếp.
Trần Tắc trước đó không hỏi, cũng không nói muốn ăn, Hạ Vân Tây không biết anh lại ăn, nếu biết chắc chắn sẽ nhắc nhở anh.
“Trời ơi, sao không nói sớm, thảo nào chua thế.” Trần Tắc uống liền hai ngụm bia, làm sạch dư vị trong miệng.
Hạ Vân Tây vừa đi vào vừa kéo nốt nửa rèm cửa còn lại: “Hoa quả đã cho vào tủ lạnh rồi, trời nóng để ngoài dễ hỏng. Còn ăn nữa không, nho hay táo?”
Rời đi một tuần rồi, trên đường về không thấy người này mua hoa quả, Trần Tắc chần chừ một lát, trả lời: “Thôi, không ăn nữa.”
Hạ Vân Tây nói: “Mới mua, chưa hỏng, ăn được.”
Trần Tắc hỏi: “Anh mua à?”
“Nhờ người mua hộ, hôm qua công ty giúp việc đến dọn dẹp, tôi bảo họ mang đến.”
“Vậy à.”
“Muốn loại nào?”
“Lát nữa đi, bây giờ thì không, hai quả cam vừa rồi đã đủ rồi.”
Rầm. Hạ Vân Tây ném lon rỗng đã uống hết vào thùng rác một cách chính xác, rồi quay lại ghế sofa ngồi xuống.
Tivi đã chuyển kênh, đang chiếu chương trình thiếu nhi.
Kênh Giang Thi Kỳ thích xem.
Trần Tắc người lớn đầu rồi cũng xem, còn khá hào hứng.
“Ở nhờ chỗ anh một đêm được không, tôi ngủ sofa, nếu bất tiện thì thôi.”
Chương trình chiếu được một lúc, Trần Tắc đột nhiên lên tiếng, lon bia trong tay đã hết, anh lắc lắc, bắt chước ném không vào thùng rác.
Lực không đủ, ném chệch, cái lon “phát” một tiếng đập vào tường, bật trở lại lăn đi xa tít.
Trước khi đi anh nói với gia đình là thứ Hai sẽ về, hôm nay là Chủ Nhật. Trần Tắc không định quay lại vào tối nay, Phương Thời Dịch ở đó, anh thà lang thang bên ngoài còn hơn.
Ở khách sạn một đêm mất mấy chục đến hơn trăm tệ, Trần Tắc không làm chuyện phí tiền hai lần. Đi làm việc ở quê vất vả lắm mới kiếm được chút, hai tháng nữa Giang Thi Kỳ lại phải đóng học phí, làm gì cũng cần tiền, chẳng còn mấy đồng để anh phung phí.
Hạ Vân Tây mở thêm một lon bia: “Phòng ngủ phụ đã dọn sạch rồi, ga trải giường và vỏ chăn ở trong tủ, cậu tự trải.”
Cúi người nhặt lon rỗng ném lệch, chuẩn xác vô cùng, một lần là trúng.
Trần Tắc không khỏi liếc nhìn, cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình tivi.
Buổi chiều trời nắng dài, bên dưới nhanh chóng có những cư dân khác ra ngoài, đi dạo, dắt chó, đi chợ mua rau, tập thể dục, luyện kiếm, đánh thái cực. Các cụ già sức khỏe dồi dào hơn đám người trẻ tuổi thức khuya quanh năm như sắp chết đến nơi, giọng nói cao vυ"t, át cả tiếng tivi.
Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng trẻ con rượt đuổi vui đùa, trong đó có cả Giang Thi Kỳ. Cô bé giơ cao thanh kiếm gỗ đào của Nhị gia đuổi theo đám trẻ đồng trang lứa đang chế giễu mình: “cộp cộp” chém loạn xạ một trận, hung hăng, vừa chém vừa buông lời hăm dọa: “Cái lũ chó chết có giỏi thì đừng chạy, đợi đấy, anh tao về đánh chết hết chúng mày!”