Chương 28

Trần Tắc lần này không cãi lại, làm đám tang ở vùng quê thế này quá đỗi bình thường, người ngoài rốt cuộc cũng không thân bằng người nhà, có rất nhiều bài học nhãn tiền về việc can thiệp vào chuyện nhà người khác rồi bị trách ngược lại vì phá hoại hòa khí gia đình, ăn phải quả đắng một lần là nhớ bài học ngay.

Nghi thức phát tang do Nhị gia chủ trì, khuôn mặt uể oải, vô thần, chán đời của Trần Tắc không làm nổi không khí, không giống như một người có phong thái, Nhị gia mới đủ tiêu chuẩn, đứng đó ra dáng hẳn, vài lần động tác đều rất đúng điệu, nhìn là biết người trong nghề.

Trần Tắc thắp hương, đưa cây hương đầu tiên cho con gái lớn.

Con gái lớn lau nước mắt, nhỏ giọng cảm ơn.

Đêm đầu tiên Trần Tắc canh giữ, Nhị gia và những người khác đã lớn tuổi không thức khuya được, thường thì việc thức trắng đêm đều do anh làm.

Người nhà gia chủ cử người nửa đêm đầu dọn bàn đến trước quan tài đánh mạt chược, hỏi anh có chơi không, nếu chơi thì đủ hai bàn.

Anh không chơi bài, cũng không xem điện thoại, canh đêm thật thà đúng nghĩa.

Mãi đến gần sáng mới thay Nhị gia.

Chỗ ở nằm phía sau linh đường, chỉ có một phòng, năm người ở.

Hạ Vân Tây ở cùng phòng với họ.

Điều kiện ở làng có hạn, nhà cửa chỉ có vậy, không thể mỗi người một phòng.

Một giường một chiếu ngủ đất, Nhị gia và ba người kia ngủ giường, Trần Tắc và Hạ Vân Tây ngủ đất, không có lựa chọn nào khác.

Chăn cũng không đủ, người ngủ đất dùng chung một cái.

Hạ Vân Tây nằm nghiêng, lưng quay về phía cửa, vẫn chưa tỉnh. Trần Tắc buồn ngủ díu cả mắt, mặc kệ ba bảy hai mốt, nằm xuống chỗ trống, nhắm mắt là ngủ.

Lạch cạch lạch cạch.

Tiếng cơ thể cọ xát vào chăn phát ra khe khẽ.

Có lẽ cảm nhận được có người đến, Hạ Vân Tây động đậy, biên độ rất nhỏ, không biết là đã tỉnh hay chưa.

Trần Tắc không để ý, ung dung ngủ phần mình, quen nằm ngửa.

Gần ngủ thϊếp đi, trong cơn mơ màng anh trở mình.

Có lẽ do khoảng cách gần, mơ hồ còn ngửi thấy mùi hương mát lạnh từ người đối phương, không phải nước hoa, nhưng ngửi rất dễ chịu và sảng khoái. Chắc là mùi sữa tắm, nhưng lại không giống lắm, khứu giác Trần Tắc rất nhạy, anh nhớ sữa tắm ở nhà mình là mùi bạc hà, không phải mùi này.

Ngủ hơn ba tiếng, giấc ngủ không hề sâu, trời vừa hửng sáng bên ngoài đã ồn ào, gà gáy buổi sớm, có người thi thoảng nói chuyện, thỉnh thoảng còn la hét vài tiếng, người nấu trà và người làm cỗ đã đến, dựng bếp tạm thời dùng cho hỉ tang, nồi niêu bát đĩa va vào nhau loảng xoảng, cành cạch cành cạch...

Trần Tắc dậy còn sớm hơn Hạ Vân Tây, thức trắng đêm khiến mắt anh có những tia máu đỏ, quầng thâm dưới mắt càng rõ rệt.

Mang bữa sáng vào, chia cho Hạ Vân Tây một đĩa bánh bao, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

Hạ Vân Tây rõ ràng cũng không ngủ ngon, tinh thần khá tệ.

Chiếu ngủ đất đã được cất đi, người đàn ông đó ngồi mép giường, chân dài thản nhiên duỗi ra, lưng hơi cong, khuỷu tay chống lên đùi. Có lẽ vừa mới tỉnh, chưa hoàn hồn, buổi sáng thức dậy khó tránh khỏi phản ứng bình thường của đàn ông, một khối lớn nhô lên nhìn khá rõ ràng.

Cảm nhận được cánh cửa mở ra trong khoảnh khắc đó, Hạ Vân Tây khẽ co chân lại, thấy là Trần Tắc, bàn tay đang kéo chăn dừng lại, không che nữa, nghiêng đầu liếc nhìn theo tiếng động.

Trần Tắc tiện thể vào lấy đồ, phớt lờ sự bất thường của anh ta, đặt đĩa bánh bao xuống.