Trần Tắc không hiểu: "Cái gì?"
Đối phương mấp máy môi, cố tình nhắc đến chuyện không nên nhắc: "Phương Thời Dịch."
Ngừng bút, chữ suýt nữa thì viết lệch. Trần Tắc dừng lại, ngây người một chút, rồi cụp mắt xuống, cứng nhắc đáp: "Xưa quá rồi, không hiểu cậu đang nói gì."
---
Nét bút rồng bay phượng múa, hai hàng chữ lớn, chỉnh tề, phóng khoáng và sắc sảo.
Xong việc, Trần Tắc đặt cây bút lông lên nghiên mực.
Việc nhiều, không có thời gian rảnh, Trần Tắc không có tâm trạng nói chuyện phiếm, anh gạt đối liễn sang một bên cho khô, sau đó không ngừng nghỉ mà cắt giấy.
Nhận ra anh không muốn, thậm chí phản cảm khi nhắc đến chuyện đó, Hạ Vân Tây khéo léo dừng lại, không hỏi thêm.
"Dao rọc giấy, cái ở bên tay cậu đó, đưa tôi." Trần Tắc quen ra lệnh, thuận miệng chỉ huy một cách tự nhiên.
Hạ Vân Tây rảnh rỗi, nghe vậy liền làm theo.
Về quê ở bảy ngày, thời gian còn nhiều, hôm nay và ngày mai nghỉ ngơi, tạm thời chưa vội làm việc khác, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, phụ giúp một tay cũng không sao.
"Cái gói đó, túi đỏ đựng keo dán, tháo hết ra."
"Được."
"Hương, lấy một bó."
"Loại lớn hay loại nhỏ?"
"Thôi, mỗi loại một bó, đều lấy."
"Nến?"
"Lấy."
Mấy chàng trai trẻ tuổi nhanh tay lẹ mắt, họ đã làm xong hơn nửa quy trình chuẩn bị, Trần Tắc là chủ lực, leo tường cắm cột, dựng phướn treo bùa dán ảnh… Gia chủ rất hài lòng với câu đối Trần Tắc viết, vừa khen ngợi vừa nhét hai bao thuốc lá để thể hiện sự đánh giá cao và cảm ơn.
Người đã khuất khi còn sống là một trí thức sinh ra vào thế kỷ trước, là người có văn hóa, bình thường thích nghiên cứu thư pháp, nay qua đời lại có một bộ đối liễn thanh thoát, phóng khoáng dán trước linh đường như vậy, ai nấy đều mừng thay cho cụ ông, liền ra tay hào phóng, lát sau còn đưa thêm cho Trần Tắc một phong bì trắng, bên trong có bốn trăm tệ tiền cảm ơn.
Trần Tắc ném một bao thuốc lá cho Hạ Vân Tây, coi như trả lại nửa bao Ngọc Khê trước đó.
Hạ Vân Tây giơ tay, vững vàng đón lấy, hiểu ý của anh, xoay tay bóc ra lấy hai điếu kẹp giữa những ngón tay thon dài rõ ràng, phần còn lại ném vào túi quần, một điếu tự cắn vào miệng, một điếu lại chia cho anh.
"Chờ chút, tôi đi rửa tay đã." Trần Tắc nói.
Hạ Vân Tây không đợi, tiến lên, thẳng thừng kẹp điếu thuốc sau tai anh.
Đầu ngón tay người đàn ông này hơi lạnh, chạm vào có chút buốt, Trần Tắc nhạy cảm, bản năng muốn rụt lại, nhưng chưa kịp phản ứng đã bị đối phương giữ lại, Hạ Vân Tây như thể đã nắm chắc hành động của anh, khẽ nói: "Đừng động đậy."
Cảm giác chạm nhẹ như có như không, hơi ngứa. Trần Tắc nhịn xuống, đứng yên, cho đến khi đối phương rút tay về.
"Cậu tự cầm đi." Hạ Vân Tây nói, giọng nhẹ bẫng.
Trần Tắc sờ lấy điếu thuốc, hơi điều chỉnh vị trí, kẹp chặt hơn: "Được."
Vặn vòi nước, rửa tay, sau đó hứng một chậu nước đặt lên bàn để dự phòng.
Ánh hoàng hôn nhạt dần, bầu trời chuyển sang gam màu xanh xám, màn đêm cũng theo đó buông xuống.
Lễ tang tuy kéo dài bảy ngày, nhưng không phải làm lớn từng ấy ngày, xã hội hiện đại không còn theo mê tín phong kiến nữa, không khuyến khích phô trương lãng phí, nên thông thường mấy ngày đầu chỉ có người thân ruột thịt và rất ít hàng xóm thân cận đến viếng, tính ra chỉ khoảng bốn năm bàn người, đến ngày thứ năm mới bắt đầu làm lễ chính thức, mà lễ tang kiểu bảy ngày này cũng coi là dài, không thường thấy, họ hàng xa không ở cùng một nơi cơ bản đến vào ngày thứ sáu.