Chương 23

Lần này đi bảy ngày, lâu hơn mấy lần trước. Bảy ngày sau là mùng hai, về kịp lúc Hà Ngọc Anh đến bệnh viện tái khám.

Năm nghìn tệ lấy từ hôm qua trên người còn dư hơn một nghìn tệ, Trần Tắc móc hết ra, vào cửa đặt thẳng lên bàn, nói với Giang Tú Phân: “Trông chừng Giang Thi Kỳ cẩn thận, tối không được cho con bé chạy lung tung. Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi, nếu gấp thì tìm hàng xóm giúp, hiểu không?”

Giang Tú Phân đang vá đế giày, tai hơi nặng, phản ứng chậm chạp, ngơ ngác ngẩng đầu không hiểu gì.

Trần Tắc lại nhanh chóng dùng khẩu ngữ tay ra hiệu một hồi, lặp lại lời nói.

Giang Tú Phân chậm rãi hiểu ra, gật đầu.

Không có thời gian trì hoãn, Trần Tắc vào phòng đặt sổ tiết kiệm dưới gối Giang Thi Kỳ, rồi để lại một tờ giấy ghi chú:

Thứ Hai tuần sau về.

Đề phòng trường hợp bất trắc, đây là thói quen khi đi xa.

Lên xuống lầu mất năm phút, mọi người đã tập hợp đầy đủ. Nhị gia không lái xe của mình đến, hôm nay chỉ cần chiếc bán tải là đủ.

Hạ Vân Tây định cùng mọi người về Bắc Hà vào cùng ngày, không đi trước, cũng là vì có thay đổi đột ngột, phải ở lại Hạ Huyện thêm vài ngày.

Chiếc bán tải có thể chở năm người, hành lý của Hạ Vân Tây ít nên chen chúc một chút cũng không thành vấn đề.

“Vẫn là tôi lái xe?” Hạ Vân Tây nghiêng người, giọng điệu hỏi nhưng không phải là trưng cầu ý kiến.

Trần Tắc không có ý kiến gì, Nhị gia và mọi người đều đã đồng ý, ý kiến của riêng anh không quan trọng, hơn nữa bản thân anh cũng không bận tâm, không hề bài xích việc đối phương đi cùng.

Hai thành viên khác trong đội là chú Trâu và sư Trương. Hai ông lão này ít tuổi hơn Nhị gia. Chú Trâu xuất thân từ thợ hồ, giữa đường chuyển nghề làm cái này. Sư Trương hồi trẻ là kỹ sư đường sắt được kính trọng, sau khi nghỉ hưu mới gia nhập đội của họ, chỉ sớm hơn Trần Tắc một năm. Ông làm đạo sĩ hoàn toàn vì hứng thú với văn hóa dân gian. Trong ba ông lão, ông ấy là người hòa nhã và dễ nói chuyện nhất, dễ gần gũi.

Sư Trương luôn ưu ái Trần Tắc, cười ha hả, vừa thấy mặt đã hỏi han đủ điều, quan tâm đến tình hình gần đây của anh.

“Mày không có ở đây, lão Vương cứ làu bàu cả ngày, sắp làm bọn tao chai tai luôn rồi.”

Nhị gia không vui khi bị vạch trần khuyết điểm, cảm thấy mất mặt, thẳng thừng phủ nhận: “Ai nhớ nó chứ, mày nhớ nó thì đúng hơn. Tao kệ nó, nó muốn đi đâu thì đi, không liên quan gì đến tao đâu. Tao chỉ là lắm chuyện, không vừa mắt thôi, nhà nó lâu như vậy không có ai ở, bà nội nó…”

Nói được nửa chừng, ông nhớ ra chuyện gia đình là điều cấm kỵ của Trần Tắc, tuyệt đối không được nói trước mặt người ngoài. Cảm thấy mình đã quá lời, Nhị gia há miệng, nghẹn lại không nói được gì, nhưng lại bị đẩy vào thế khó xử, khô khốc như con gà chọi bị bóp cổ dài, càng nói càng hóa giận thành thẹn.

“Dù sao thì tao không phải là người nhớ nó, ăn no rửng mỡ, ai nhớ nó thì người đó biết!”

Sư Trương cố ý châm chọc Nhị gia: “Ông vội cái gì, có nói ông đâu, cái tính tình này của ông đúng là, còn tức lên nữa chứ.”

Nhị gia không phục: “Cút đi.”

“Ê, sao lại mắng người.”

“Đừng có lừa tao, đi đi đi.”

“Xem kìa, lão Vương ông thế này là không được rồi. Có tuổi rồi, cứ thế này dễ bị tâm tỳ khí hư gan hỏa uất kết, không nên đâu.”