- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Đoạt Ngang
- Chương 21
Đoạt Ngang
Chương 21
“Vâng.”
“Đồ nghề mày chuẩn bị trước đi.”
“Ừm.”
“Đừng có mỗi hứa nhanh, làm ơn nhanh lên cho lão, mọi người chờ mày đó. À mà, mang theo cái loa phóng thanh của mày nữa, lần này là hỉ tang.”
“Cúp đây.”
“Nghe rõ chưa?”
Trần Tắc đáp lại bằng cách cúp máy, anh tăng tốc vượt qua chiếc xe phía trước. Khi đến Hẻm Hòa Bình, anh đậu chiếc bán tải dưới khu chung cư của Hạ Vân Tây, phòng 302 lúc này cửa đóng chặt, gõ cửa không thấy ai mở, Hạ Vân Tây không có ở nhà.
Chắc là ra ngoài ăn cơm hoặc đi làm việc gì đó.
Trần Tắc không có thông tin liên lạc của đối phương, thậm chí còn chưa thêm bạn bè. Anh cụp mắt xuống, an tâm treo chìa khóa xe lên tay nắm cửa phòng 302, cũng không sợ bị người khác tiện tay lấy mất.
Tiệm tang lễ của Trần Tắc nằm ở cuối Hẻm Hòa Bình, một nơi khá khuất, mặt tiền không lớn, cả kho phía sau cũng chưa đến sáu mươi mét vuông.
Quán dịch vụ tang lễ trọn gói đạo sĩ Vương.
Đây là tên của tiệm tang lễ.
Trước khi Nhị gia chuyển nhượng cửa hàng cho Trần Tắc, ông từng kiên quyết đề nghị đổi "đạo sĩ Vương" thành "đạo sĩ Trần", để thể hiện sự truyền thừa và công nhận anh, nhưng Trần Tắc kiên quyết phản đối. Hai thầy trò cứ đẩy qua đẩy lại, cuối cùng Trần Tắc suýt nữa bỏ dở không làm, Nhị gia mới từ bỏ ý định đó.
Ngoài dịch vụ tang lễ, tiệm còn kiêm luôn dịch vụ thu mua và sửa chữa đồ điện tử.
Trần Tắc học ngành kỹ thuật thông tin điện tử ở đại học, đây là một ngành rất hot và có triển vọng phát triển lớn vào thời điểm đó, nhưng ở thành phố nhỏ lại không có đất dụng võ.
Thành phố Bắc Hà nổi tiếng với các mặt hàng nhỏ, phát triển công nghiệp nhẹ, chú trọng quảng bá du lịch. Nơi đây gần như không liên quan gì đến khoa học công nghệ, sản xuất công nghiệp quy mô lớn, công nghệ thông tin mới. Trần Tắc tốt nghiệp rồi quay về Bắc Hà chẳng khác nào tự tìm đường chết, nhưng anh không thể không về.
Lối thoát duy nhất của ngành kỹ thuật thông tin điện tử ở Bắc Hà là làm telesales, một ngày gọi mấy trăm cuộc điện thoại còn mệt hơn con lừa trong đội sản xuất, lương cuối tháng bốn nghìn tệ đã là nhiều.
Bạn học cùng lớp khi đó sau khi tốt nghiệp đều vào các cơ quan, doanh nghiệp lớn, Trần Tắc là một trường hợp ngoại lệ. Ngay cả làm telesales anh cũng không đủ tiêu chuẩn, trong nhà có một người già, một người nhỏ, một người tàn phế, anh không thể làm công việc toàn thời gian theo giờ hành chính, chỉ có thể làm công việc này.
Trời không tuyệt đường người, ở thành phố loại năm quanh các khu chung cư cũ, nghề thu mua phế liệu điện tử và sửa chữa lại là một công việc khá có lời, không thể làm giàu nhưng đủ ăn đủ mặc thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Trần Tắc đến với ngành dịch vụ tang lễ cũng là một sự tình cờ. Nhị gia là một ông lão độc thân, không con cái. Tuổi cao, trong nhà cái này hỏng cái kia hỏng, lão không tự sửa được, tiếc tiền không muốn đổi mới, lại chê nơi khác phí đắt, động một tí phí đến tận hai ba chục tệ, tính cả tiền vật liệu thì còn kinh khủng hơn. Chỉ có Trần Tắc vừa rẻ vừa thực tế, thường có thể giải quyết triệt để với giá thấp, vì vậy ông thường xuyên ủng hộ công việc của Trần Tắc.
Dần dà, Nhị gia phát hiện Trần Tắc là một hạt giống tốt cho nghề tang lễ. Xét thấy bản thân không có người kế nghiệp, uổng phí cả đời tài năng mang xuống mồ cũng là lãng phí, ông bèn nhận Trần Tắc làm đồ đệ.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Đoạt Ngang
- Chương 21