Chương 14

Trần Tắc nhàn nhạt nói: “Anh ở phòng khách, không được thì ngủ ở cửa hàng.”

“Không được, anh ở cửa hàng thì không về nhà!”

“Anh có thể về vào buổi tối.”

“Nhưng ban ngày anh không ở nhà, buổi tối cũng không ở được lâu.”

“Ban ngày em không đi học sao?”

Giang Thi Kỳ mặt dày nói: “Sắp nghỉ hè rồi, có thể không đi học nữa.”

Trần Tắc nói: “Vậy thì ở nhà đọc sách đi, đừng suốt ngày quen thói ham chơi, chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi thôi.”

Giang Thi Kỳ bĩu môi: “Em đâu có ham chơi, lần trước em thi chạy được hạng nhất đó, anh không tin thì hỏi thầy Trương xem.”

Vỗ một cái vào lưng cô bé, Trần Tắc mất kiên nhẫn: “Đi đi, đừng chắn đường.”

Giang Thi Kỳ hồn nhiên vô tư, quay đầu đi giúp Giang Tú Phân nhặt rau, bóc tỏi, rửa gừng, kê ghế dùng nồi cơm điện nấu cơm. Cô bé nhanh nhẹn tháo vát, tay chân còn lanh lẹ hơn cả người lớn. Trong lúc đó không quên lau sạch ghế đẩu, bưng ra cho Trần Tắc ngồi, rồi nói chuyện chính.

“Anh hai, thứ Hai là phải nộp tiền tài liệu rồi.”

“Bao nhiêu?”

“Một trăm hai.”

“Lát nữa anh đưa cho em.”

“Còn tiền sinh hoạt phí tháng này nữa.”

“Biết rồi.”

“Bà hết tiền mua thuốc rồi.”

“Ừm.”

“Tiền điện nước ga anh nhớ đóng, lần trước mua xì dầu khăn giấy đều ghi nợ chỗ chú Vương đó.”

“Được.”

“Với cả với cả…”

Trần Tắc liếc xéo: “Tao là ngân hàng chắc?”

Giang Thi Kỳ giả vờ kinh ngạc: “à" một tiếng: “Anh hai mở ngân hàng rồi sao?”

Trần Tắc tức giận: “Còn gì nữa?”

“Còn dì Hà đến lịch tái khám ở bệnh viện rồi, hẹn vào ngày mùng ba, anh đưa dì đi nhé.”

Dì Hà, là mẹ Trần Tắc, Hà Ngọc Anh.

Người thực vật không xuất hiện biến cố lớn thì không cần kiểm tra định kỳ, nhưng để đề phòng vạn nhất, thỉnh thoảng vẫn phải đi một lần.

Thông thường, bệnh nhân của các gia đình có điều kiện có thể ở bệnh viện dài ngày, thuận tiện cho việc chăm sóc và phục hồi chức năng sau này, tối đa hóa việc tránh các tai biến nhiễm trùng.

Trần Tắc không có nhiều tiền để Hà Ngọc Anh ở bệnh viện quanh năm, nhiều nhất là thỉnh thoảng đưa cô đến bệnh viện khám.

Lần cuối cùng đến bệnh viện là hơn ba tháng trước rồi, tuy bác sĩ nói tình trạng hiện tại của Hà Ngọc Anh vẫn ổn, không cần phải chạy đến bệnh viện quá thường xuyên, nhưng cần đi thì vẫn phải đi, không thể vì muốn tiện lợi mà bỏ mặc.

Dọn xong hành lý, Trần Tắc ra ngoài rút tiền, tìm cây ATM gần nhất rút ra năm nghìn tệ.

Một nghìn tệ để Giang Thi Kỳ đóng tiền tài liệu, mua quần áo giày dép theo mùa. Trẻ con lớn nhanh, quần áo cũ hai năm trước không mặc được nữa, ống quần đã ngắn đến mắt cá chân, cần phải thay mới rồi.

Hai nghìn tệ đưa cho Giang Tú Phân làm chi phí sinh hoạt, và tiền mua thuốc cao huyết áp.

Hai nghìn tệ còn lại dùng để đóng tiền điện nước ga, trả nợ, và mua một số đồ dùng sinh hoạt lặt vặt, cùng với lương thực thực phẩm. Số còn lại chưa chắc đủ cho chi phí khám bệnh của Hà Ngọc Anh vào ngày mùng ba.

Trần Tắc giận dữ đạp một cú vào máy ATM, ra ngoài ngồi xổm bên đường hút hai điếu thuốc, tính toán xong xuôi mới thản nhiên như không có chuyện gì quay về.

Thuốc lá là do anh tiện tay lấy từ chỗ Hạ Vân Tây khi rời đi vào sáng nay, còn nửa bao, đủ cho anh hút hơn một tuần nữa.

Mấy ngày gần đây không có việc, không có tiền vào, những ngày nằm ở khách sạn đã là hành vi xa xỉ trong lúc cực độ tự hủy hoại bản thân. Số dư trong thẻ ngân hàng chỉ vừa đủ sáu con số, chỉ cần có chút biến cố là có thể tiêu hết ngay lập tức.