Chương 12

Khoảnh khắc biết bố Trần chết ngay tại chỗ, Trần Tắc không hề đau lòng. Sau đó, anh đợi bên ngoài phòng phẫu thuật của mẹ mình, một đám người vây quanh anh, y bác sĩ, cảnh sát, cùng những nhân chứng tốt bụng. Tay anh run rẩy không kiểm soát, cả thế giới trống rỗng.

Anh sợ mẹ anh cũng chết, dù bà đáng ghét đến cùng cực, nhưng khi gia đình này còn chưa tan vỡ, bà đối xử với anh rất tốt, là một người mẹ đủ tư cách và xuất sắc.

Anh cũng sợ bà sống.

Con người điên rồ này mất đi, anh sẽ được tự do, không có kết quả nào tốt hơn thế.

Tuy nhiên, trời không chiều lòng người, các bác sĩ kỹ thuật cao siêu, vậy mà đã kéo bà ra khỏi quỷ môn quan, đồng thời cũng gián tiếp cắt đứt mọi đường lui của Trần Tắc.

Chăm sóc một người thực vật hoàn toàn mất khả năng tự chủ khó như lên trời, mát- xa, lau rửa cơ thể, cung cấp dinh dưỡng, và thực hiện các bài tập khớp thụ động... chỉ dựa vào Trần Tắc thì căn bản không thể làm được.

Trừ khi anh bỏ học, về nhà trông nom mẹ, đồng thời còn phải có tiền để chi trả các khoản thuốc men sau này.

Vì vậy, việc cưu mang hai bà cháu đã trở thành điều tất yếu, không còn cách nào khác.

Giai đoạn khó khăn nhất chính là thời điểm gia đình này vừa mới tái hợp. Bố Trần và mẹ anh, một người chết, một người liệt, thì có thể nhắm mắt buông xuôi mọi chuyện, nhưng những người còn sống thì phải gánh vác món nợ và mớ hỗn độn mà họ để lại.

Để trả món nợ do kinh doanh thất bại, tất cả những gì có thể bán trong nhà đều đã bán sạch: nhà cửa, mặt bằng, ô tô, đồ sưu tầm, nội thất, ngay cả chiếc túi cũ mà mẹ Trần Tắc từng chê không sang trọng cũng đã bán hết, nhưng cuối cùng vẫn còn thiếu hơn mười tám vạn tệ không trả nổi.

Trong thời đại mà tín dụng bay lượn khắp nơi này, so với những con nợ lâu năm thì nợ mười tám vạn tệ chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng Trần Tắc còn phải đi học, phải lo chi phí chữa bệnh hàng tháng, phải nuôi gia đình. Anh không có khả năng "hack game" tùy tiện, vì vậy món nợ nhỏ hơn mười tám vạn tệ đó mãi đến năm ngoái, sau khi anh tốt nghiệp đại học bốn năm, mới trả hết.

Trần Tắc đã từng có ý định cõng mẹ lên sân thượng nhảy lầu, chết hết là xong xuôi tất cả.

Nhưng khi thực sự lên đến đó, anh lại hèn nhát đến cùng cực, mãi không thể bước qua ranh giới đó.

Ở thành phố, việc nhảy lầu tự tử là hành vi cực kỳ thiếu văn minh, vừa ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị, vừa ảnh hưởng đến giá nhà, làm tổn hại lợi ích chung của những chủ nhà vô tội, không phù hợp với nhận thức tư tưởng mà thanh niên thời đại mới nên có.

Giang Thi Kỳ hơn hai tuổi không hiểu ý nghĩa của việc nhảy lầu, nó nghiêng đầu nhìn chằm chằm Trần Tắc, thấy anh trèo lên lan can còn ngu ngốc vỗ tay, hưng phấn la lớn, tưởng anh đang chơi, bắt chước đòi trèo theo.

Trần Tắc bị nó làm tức điên mà phải xuống.

Giang Thi Kỳ dang tay đòi anh bế, lần đầu tiên bập bẹ gọi anh: "Anh..."

Trần Tắc mắng: "Đồ tạp chủng, ai là anh mày, đừng có gọi bậy."

Giang Thi Kỳ ôm đùi anh, vẫn còn cười. Vì tuổi còn nhỏ nên cô bé chưa hiểu chuyện, cứ nghĩ anh đang trêu mình nên càng vui vẻ hơn.

“Anh hai, bế…”

Tên của Giang Thi Kỳ là do Trần Tắc đổi, trước đây cô bé không có cái tên này.

Trần Ái Phượng, đó là tên thật của cô bé. Người mẹ đã bị xe tông chết của cô bé là một trong số ít những người mù chữ hiếm hoi dưới chế độ giáo dục bắt buộc, đầu óc rỗng tuếch, kém cỏi, nghĩ tới nghĩ lui cũng không đặt được cái tên nào hay ho, thời thượng hơn.