Chương 1

Phương Thời Dịch nɠɵạı ŧìиɧ. Với tư cách là bạn trai của Phương Thời Dịch, Trần Tắc là người đầu tiên phát hiện ra chuyện này.

Ba tháng trước, Phương Thời Dịch bắt đầu thường xuyên đi công tác xa, ban đầu không hề có dấu hiệu gì khác lạ, cho đến một đêm anh ta mất liên lạc, nhắn tin không trả lời, gọi điện không được, cứ như bốc hơi khỏi thế gian, biến mất hoàn toàn.

Trần Tắc vì quá lo lắng nên đã mua vé máy bay đến đó ngay trong đêm, lo đến phát điên, tưởng rằng anh ta gặp chuyện không may, nhưng sự thật thì không phải vậy.

Phương Thời Dịch là một người đàn ông tốt có tiếng, là hình mẫu lý tưởng trong mắt bạn bè. Anh ta luôn dịu dàng, kiên nhẫn, chu đáo trong mọi việc, ngay cả lần đó cũng thế — ngay trong ngày đến Khánh Thành, anh ta đã gửi định vị khách sạn cho Trần Tắc, từ quận, đến đường phố, rồi đến cụ thể phòng nào.

Tầng 7, phòng 706.

Trần Tắc gõ cửa, nhưng bên trong lại là một cặp đôi trẻ xa lạ.

Trong phòng không có bóng dáng Phương Thời Dịch.

Suốt phần còn lại của đêm đó, Trần Tắc vẫn ngồi trên ghế sofa ở sảnh tầng một khách sạn, liên tục gọi điện cho Phương Thời Dịch, nhưng trời sáng rồi mà vẫn không thấy Phương Thời Dịch đi xuống.

Phải chăng công việc kết thúc sớm nên đã đi rồi? Hay là cho sai địa chỉ, hoặc có chuyện đột xuất nào đó nên không kịp báo cho anh?

Trần Tắc đã nghĩ ra rất nhiều khả năng, thậm chí còn nghĩ Phương Thời Dịch có thể bị tai nạn xe hơi phải vào bệnh viện cấp cứu. Anh còn đến đồn cảnh sát trình báo, nhưng tiếc là trường hợp người trưởng thành mất tích chưa đủ 24 giờ thì chưa thể tiếp nhận xử lý.

Sau đó Phương Thời Dịch cuối cùng cũng trả lời tin nhắn, chỉ một câu: Xin lỗi, tối qua ngủ sớm, điện thoại hết pin sập nguồn, khiến anh lo lắng rồi.

Anh ta vẫn bình tĩnh, nghiêm túc như mọi khi, thái độ vô cùng thành khẩn.

Nếu không phải chính mắt Trần Tắc thấy Phương Thời Dịch và một người đàn ông khác vai kề vai bước ra, Trần Tắc đã thật sự tin rồi.

Người đàn ông đó Trần Tắc quen biết, hơn nữa còn rất thân thuộc. Đó là sư đệ đồng môn của Phương Thời Dịch, từng công khai theo đuổi Phương Thời Dịch, nhưng sau đó lại không thành công, bị Trần Tắc "nẫng tay trên".

Phương Thời Dịch đến Khánh Thành công tác, sư đệ không phải đồng nghiệp của anh ta. Vậy hai người làm sao lại xuất hiện cùng một khách sạn, còn ở đó một đêm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Trần Tắc không phải kẻ ngốc đến mức không nhận ra, không cần nghĩ cũng biết.

Trần Tắc là người đề nghị chia tay. Lúc ấy, Phương Thời Dịch và người kia không hề nhìn thấy Trần Tắc đang bị một gốc cây xanh che khuất ở góc. Anh ta vẫn chưa biết Trần Tắc đã tường tận mọi chuyện. Sau khi về Bắc Hà được hai tháng, Trần Tắc đã phá vỡ vỏ bọc bình yên giả tạo, chấm dứt mối quan hệ này.

Phương Thời Dịch không đồng ý, thậm chí còn vô cùng lý trí hỏi: "Tại sao?"

Vì sĩ diện, Trần Tắc không thể vạch trần Phương Thời Dịch ngay tại chỗ về việc đã "cắm sừng" mình. Anh chỉ vô cảm, hờ hững đáp: "Anh chán rồi."

"Chỉ vậy thôi ư?"

"Đúng vậy."

Phương Thời Dịch không đồng ý, muốn một lý do.