Sau khi thần hồn chữa lành trái tim đã thủng, cơ thể vẫn còn yếu ớt, A Triền không còn chút sức lực nào. Con người yếu ớt hơn nàng tưởng, đặc biệt là người phàm không thể tu luyện như Quý Thiền.
Bây giờ nàng không thể đứng dậy, chỉ có thể nép sát vào cơ thể cũ của mình để sưởi ấm.
Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng bước chân trầm đυ.c, có người đang đến.
A Triền mở bừng mắt, hàng mi run khẽ. Trong màn tuyết đang lặng lẽ chao nghiêng, một đôi ủng da đen nhánh lặng lẽ bước vào tầm mắt.
Nàng còn chưa kịp cất lời, một thanh trường đao chưa rút khỏi vỏ đã ghì chặt lên cổ. Vảy trên vỏ đao vẫn chưa được mài nhẵn, vừa sượt qua da đã rạch một vết xước, máu tươi tức thì rịn ra.
“Danh tính?” Giọng nói trên đỉnh đầu ôn hòa mà trầm ấm, nếu không phải lưỡi đao kia đang kề sát cuống họng, A Triền hẳn đã ngỡ người này là một kẻ hiền lành.
“A... Quý Thiền.”
“Sao lại xuất hiện ở đây?”
“Nhà ta ở phường Xương Bình, ta chỉ tiện đường đi ngang qua nơi này mà thôi.”
Những ký ức thuộc về Quý Thiền đã được rót đầy vào tâm trí A Triền ngay sau khi đoạt xá, một đời người ngắn ngủi nhưng lại là then chốt giúp nàng thay Quý Thiền sống tiếp. Nhờ đó, nàng lập tức nắm được mọi chuyện xảy ra đêm nay, đủ để ứng phó với người đang tra hỏi trước mặt.
“Kể rõ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Bị đè xuống đất chất vấn thì đúng là chẳng dễ chịu chút nào. Hiềm nỗi người nọ không hề có ý dời đao đi, thành ra nàng chỉ còn cách giữ nguyên tư thế, ngoan ngoãn đáp lời.
“Trên đường trở về, ta thấy gần đó có người đang vây bắt yêu quái. Con quỷ kia bất ngờ lao về phía ta, rồi một mũi tên bay tới... đâm trúng vào ta.”
Vết thương kia vốn đã lành, kỳ thực chẳng cần khai ra. Song áo choàng trắng muốt trên người nàng lại nhuốm một mảng máu loang đỏ thẫm giữa ngực, muốn giấu cũng chẳng giấu được.
Theo lời nàng, ánh mắt Bạch Hưu Mệnh dừng lại nơi vết máu ấy, rồi liếc sang mũi tên bên cạnh. Đó là tên do quan phủ chế tạo, xem kiểu dáng thì dường như là của Hình Bộ.
“Nói tiếp đi.”
“Ta bò vào con hẻm nhỏ, thì trông thấy nó.”
“Ngươi đã trò chuyện với nó?”
“Lúc ấy ta tưởng mình sắp chết, lại nghĩ nó sẽ ăn thịt ta nên buột miệng thốt một câu thôi. Nào ngờ nó lại đáp lời.”
“Nói những gì?”
“Nó bảo mình không ăn thịt người, còn hỏi tên ta... rồi không lên tiếng nữa.”
Một tiếng cười mỉa bật ra từ phía trên. Lưỡi đao luôn lơ lửng trước cổ rốt cuộc cũng được thu về. Nam nhân áo choàng đen nọ khom người ngồi xuống trước mặt nàng, áo choàng buông dài trên mặt đất đã lấm lem những tuyết.
Trong thoáng chốc, A Triền bâng khuâng nghĩ... trông ấm quá đi thôi!
Trước kia nàng chưa từng biết lạnh là gì. Lông hồ ly của nàng không chỉ mượt mà còn cực kỳ ấm áp. Giờ đây mang thân người phàm, nàng mới biết cái rét cắt da cắt thịt là ra sao.
Làm người, chẳng dễ dàng chi!