Vừa nói, ông vừa giơ tay khoe gói giấy dầu trong tay mình.
Dù đứng cách một đoạn, hương gà hun khói vẫn thoang thoảng theo gió lướt qua cánh mũi. Nàng vội xoay người khép cửa lại, nói với ông: "Thế Từ lão bản trông nhà giúp cháu một lát, cháu cũng muốn đi mua một con."
"Mau đi đi, mau đi đi."
Nhìn A Triền xách váy chạy vội về phía đầu phố, ông quay sang gã tiểu nhị vừa ra khỏi tiệm, cười nói: "Quý cô nương trông có vẻ vui vẻ hơn dạo trước nhiều rồi."
Tiểu nhị cũng ló đầu ra nhìn theo, thì thầm: "Hồi nãy là thị vệ Minh KínhTi đưa Quý cô nương về đó, nhìn dữ lắm. Không biết Quý cô nương có thân phận gì nhỉ?"
A Triền không hề biết hai người kia đang bàn tán những gì, lúc nàng đến đầu phố thì trước quầy của cụ Hồ đã có khá đông người.
Có người chê gà hun khói đắt, nhưng vẫn nhất quyết không chịu rời đi. Vài người khác thì dứt khoát mua một bát mì chay ở sạp bên cạnh, vừa ăn vừa hít hà mùi gà hun thơm nức, ăn đến là ngon lành.
A Triền xếp hàng gần một canh giờ mới mua được nửa con gà.
Gà hun khói của cụ Hồ đúng là thơm nức mũi, nhưng giá cũng không hề rẻ, nửa con gà đã tốn của nàng đứt ba mươi văn tiền.
Lần đầu tiên A Triền nảy sinh một thôi thúc kiếm tiền mãnh liệt. Thân là một hồ yêu, chí ít nàng cũng nên ăn được thịt gà chứ.
Nghe cụ Hồ nói, gà hun khói để nguội mới đậm đà hơn, thành thử A Triền cũng không vội ăn. Ngày mai nàng phải đến Triệu phủ, hôm nay phải tranh thủ làm xong túi thơm cái đã.
Các loại hương liệu đều được đặt trên chiếc bàn mới mua hôm nay, cùng với một vài dụng cụ khác. Nàng bước tới sắp xếp mọi thứ, lựa ra các hương liệu cần dùng cho.
Hương liệu có thể chế thành nhang thẳng, nhang vòng, hương viên và nhiều dạng khác nữa, trong đó túi thơm được xem là loại dễ làm nhất.
Tuy nhiên, cái khó nhất khi học làm hương chính là phối phương. May mà lần này Tiểu Lâm thị chỉ yêu cầu một loại túi hương đuổi côn trùng, nguyên liệu dễ kiếm, cách phối cũng đơn giản.
A Triền chọn lá ngải, bạc hà, trần bì cùng bảy loại hương liệu khác, nghiền thành bột, trộn theo tỉ lệ cố định, cho vào túi vải bông, rồi nhét vào túi thơm nàng đã mua ở ngoài.
Những loại hương này chủ yếu để đuổi muỗi, mùi hơi nồng nhưng không khó chịu. Sau khi phối hợp với nhau, hương thơm nồng nàn nhưng không gắt, chắc đa số người đều có thể chấp nhận được.
Làm xong túi hương, A Triền ngẩng lên nhìn trời, chẳng hay đã sang giờ Thân, bên ngoài trời đã sẩm tối, còn bắt đầu nổi gió l*иg lộng.
Bấy giờ nàng mới cảm thấy đói. Vừa hay ban nãy có mua nửa con gà hun khói, tối nay làm thêm vài cái bánh bột là có một bữa ngon.
A Triền nghĩ thì dễ, phải tội lại đánh giá cao tay nghề của mình quá.
Làm bánh phải nhào bột, bột khô thì thêm nước, nước nhiều thì lại thêm bột. Đến khi nàng nhào xong được khối bột, cục bột nhỏ vốn dự tính đủ cho một người ăn hai bữa, đã biến thành một khối bột lớn đủ ăn ít nhất hai ngày.
Không sao, nàng tự an ủi mình... ngày mai có thể dùng để cán mì ăn.
Nửa canh giờ sau, khi nàng bê ra sáu chiếc bánh lớn bằng cái mặt ra, thì mặt trời cũng đã hoàn toàn khuất núi.
Nàng châm đèn dầu, đặt bánh và thịt gà hun khói lên bàn. Mùi thơm của thịt gà tỏa ra, A Triền còn chưa kịp vươn tay, ngoài cửa đã đột ngột vang lên tiếng gõ.
"Ai đó?" Nàng đi đến bên cửa, nhưng chưa vội tháo then.
"Mở cửa." Người bên ngoài không xưng danh cũng chẳng báo chức vị, giọng điệu cực kỳ ngang ngược, nhưng A Triền lại nhận ra giọng nói ấy ngay.
Nàng tháo then mở cửa, người đứng bên ngoài chính là vị đại nhân Trấn Phủ Sứ của Minh Kính Ti đã mấy hôm không thấy mặt.