Chương 26

Mất gần nửa năm, cuối cùng mới lần theo dấu vết ngọc thạch mà tìm được chút đầu mối. Thế mà người chưa kịp bắt đã bị Tiết Minh Đường đá chết. Vật thể bám trên người tên ấy cũng nhân cơ hội mà chạy mất tăm.

Họ truy xét bao lâu mà chẳng bằng mấy lời bâng quơ của Quý Thiền.

"Làm sao Quý cô nương biết những điều này?" Hắn vẫn không nhịn được mà hỏi.

A Triền hơi nhếch môi, giọng điệu ra chiều thần bí: "Đó là bí mật giữa ta và Trấn Phủ Sứ nhà các người. Nếu thật sự tò mò thì đại nhân có thể tự đi mà hỏi."

"... Ta sẽ hỏi." Còn khuya hắn mới dễ dàng tin lời nàng.

Phong Dương xoay người định đi, song A Triền lại gọi giật lại.

"Phong đại nhân."

"Còn chuyện gì nữa?" Hắn quay lại, cố giấu đi nét mặt có phần mất tự nhiên.

Chẳng hiểu sao mỗi lần nàng gọi, hắn lại thấy toàn thân... không thoải mái.

A Triền khẽ cụp mắt, cất giọng e dè: "Phong đại nhân có thể phái người giúp ta khiêng khúc gỗ này về nhà không? Như ngài thấy đó, ta ốm yếu, lại còn ôm theo cả đống đồ, thật sự là đi không nổi."

Phong Dương nhất thời không biết nói gì cho phải. Nét mặt nàng dịu dàng như nước, mà lời nói ra lại bạo dạn thôi rồi, đúng là chẳng ăn nhập gì nhau.

"Chuyện này..."

Thấy hắn do dự, A Triền bèn nói tiếp: "Hay là đại nhân nhân cơ hội này biết đường đến nhà ta luôn. Nếu sau này phát hiện ta có ý lừa gạt, ngài còn có thể dẫn người tới bắt ta về Minh Kính Ti."

Phong Dương bị nàng thuyết phục.

Hắn nghĩ, nếu thông tin nàng cung cấp là thật thì xem như giúp họ một việc lớn, giúp nàng vận chuyển ít đồ cũng không quá đáng.

Hắn gọi hai thủ hạ đến, sai họ đưa đồ của nàng về tận nơi. Hai người kia nhìn hắn bằng ánh mắt lạ lùng hết sức.

Hắn cũng chẳng biết giải thích thế nào, đành phải lạnh mặt dẫn người rời đi.

Phong Dương đi rồi, nhưng lại để lại hai bách hộ Minh Kính Ti bên cạnh Quý Thiền. Thấy vậy, sát ý đang trỗi dậy trong lòng Tiết Minh Đường cũng đành nén xuống.

Trước khi làm rõ quan hệ giữa nàng và Minh Kính Ti, gã không thể hành động thiếu suy nghĩ.

A Triền chẳng buồn để tâm đến gã. Người này nhất thời không dám ra tay, còn tương lai ra sao... đành để sau rồi tính.

Có người khuân vác giúp, A Triền không khách khí gì, lại đi dạo thêm một vòng chợ Tây.

Có thị vệ Minh Kính Ti đi theo, ngay cả giá cả cũng rẻ hơn một nửa. A Triền hào hứng mua cả một chiếc chăn bông mang về.

Hai người kia rất tận tụy, giúp nàng chuyển hết đồ về tận nơi, đến một ngụm nước cũng chẳng uống đã vội vã rời đi.

A Triền tiễn hai người ra cửa, lúc xoay người vào nhà thì trông thấy ông chủ hiệu sách bên cạnh đang xách hai gói giấy dầu, hồ hởi đi về phía tiệm của mình.

Vừa thấy A Triền, ông đã niềm nở chào hỏi: "Quý cô nương."

"Từ lão bản mua được món gì ngon thế?" A Triền mỉm cười bắt chuyện.

A Triền chỉ mới gặp ông một lần vào sáng nay, nhưng Quý Thiền thì lại có ấn tượng khá sâu sắc về ông.

Khi nàng mới dọn đến đây, Từ lão bản thấy nàng thân gái một mình, trông bộ dạng lại ngây ngô chẳng biết gì, sợ nàng gặp chuyện chẳng lành nên đã dẫn nàng ra phố mua những thứ cần dùng hằng ngày.

Gạo, bột, củi, than trong nhà đều là do Từ lão bản dẫn Quý Thiền đi mua.

Lúc ấy Quý Thiền định đưa ông một lượng bạc để cảm ơn, nhưng ông nhất định không chịu lấy. Cuối cùng nàng đành mời ông ăn bánh bao thịt dê của Hoàng đại nương đầu phố, mới xem như đôi bên cùng vui.

Thông qua ký ức ấy, A Triền biết rằng vị Từ lão bản này là người tốt, hơn nữa còn là một người sành ăn.

"Cụ Hồ ở đầu phố bày quầy bán gà hun khói, tay nghề của cụ thì khỏi phải nói, nổi danh từ lâu rồi. Hôm nay ta may mắn lắm mới giành được hai con."