“Chết thế nào?”
“Giáo chủ này nghe nói yêu đan của Huyền Quy có thể kéo dài tuổi thọ ngàn năm, nên bèn ra tay gϊếŧ một con Huyền Quy tam cảnh. Sau đó còn cao giọng tuyên bố với giáo chúng rằng đã thành công tẩy sạch yêu lực trong yêu đan, vỗ ngực xưng rằng ngày sau cả giáo sẽ trường sinh bất tử. Thế là gã nuốt viên yêu đan ấy ngay trước mặt mọi người, kết quả là một cao thủ tứ cảnh nổ thành bụi máu, cuốn theo toàn bộ tầng lớp chấp sự trong giáo chết theo.”
“Là do yêu lực chưa tẩy hết sao?”
“Lão phu thì cho rằng không phải. Đường đường là một tu sĩ tứ cảnh, hẳn là phân biệt được điều ấy. Lão vẫn luôn tin rằng, yêu đan chính là một bộ phận vô cùng quan trọng của Yêu tộc. Bên trong không chỉ chứa yêu lực và sinh mệnh, mà có khi còn mang theo ý chí của chính bản thể. Nếu bản thân yêu quái không cam lòng bị người ta nuốt mất, thì tất sẽ phản kháng.”
Bạch Hưu Mệnh gật khẽ, chẳng rõ là đồng tình hay chỉ ghi nhận.
“Nếu có người nuốt yêu đan mà không chết, thì tính cách người ấy có thể thay đổi không?”
“Nếu theo cách nghĩ của lão,” Chiêm Nghi chậm rãi đáp: "Trong yêu đan ngoài yêu lực và sinh mệnh còn chứa đựng những thứ khác nữa, vậy nên bị ảnh hưởng là điều khó tránh. Tiếc là tất cả chỉ là suy đoán, vẫn chưa có bằng chứng thực tế.”
“Nếu Yêu tộc đoạt xá người sống, thì có nhất thiết sẽ bị thiên lôi giáng xuống không?”
“Đó là điều tất nhiên, xưa nay chưa từng có ngoại lệ.” Chiêm Nghi khẳng định chắc như đinh đóng cột.
Bạch Hưu Mệnh đứng dậy, khẽ gật đầu: “Hôm nay đa tạ Chiêm tiên sinh đã khai sáng cho ta.”
“Đại nhân đi thong thả.”
Rời khỏi Tàng Thư Các, y vừa đi vừa nghiền ngẫm lại từng điều mình vừa nghe.
Tối hôm đó, sấm sét vang rền khắp bầu trời trên Thượng Kinh, rõ ràng là có yêu quái mưu đồ đoạt xá. Song thiên lôi không giáng xuống, điều ấy chứng tỏ hành động đoạt xá đã không thành công.
Bất luận nội đan kia là do hồ ly thương xót Quý Thiền mà đưa cho nàng, hay là có ý định dùng nó để chữa trị thân thể nàng trước khi chiếm đoạt, thì kết quả cuối cùng vẫn là Quý Thiền đã được lợi.
Đúng như nàng nói, vân may của nàng quả thực không tồi.
...
Kể từ đêm đó, A Triền chưa từng gặp lại Bạch Hưu Mệnh thêm lần nào nữa.
Nàng vẫn bị giam trong ngục. Vết thương trên người khiến nàng phát sốt, lính canh phải vội vàng mời đại phu đến khám chữa mấy phen.
Sau khi khám xong, vị đại phu ấy bảo nàng thân thể yếu nhược, e rằng không chịu nổi khí lạnh trong trại giam, thế là ngục tốt mới vứt cho nàng một tấm chăn mỏng.
Ba ngày liền, vị đại phu đều tới khám bệnh cho nàng, mỗi lần đều để lại mấy viên thuốc rồi rời đi, không nói thêm một lời dư thừa.
Trong lòng A Triền vô cùng cảm kích. Nếu không có ông ấy lên tiếng, e rằng thân thể nàng đã chẳng trụ nổi đến ngày hôm nay.
Chỉ là nàng không hề biết, sau mỗi lần rời khỏi Trấn Ngục, vị đại phu ấy đều lập tức đến thẳng nội đường của Minh Kính Ti.