Chương 13

“Tự nguyện ư? Các ngươi chỉ là bèo nước gặp nhau, vì cớ gì nó lại bằng lòng giao nội đan cho ngươi?”

“Có lẽ là vì đồng cảm cảnh ngộ,” A Triền đáp bằng giọng thều thào: “Nó nói nội đan của mình đã bị hủy quá nửa, vốn sống chẳng được bao lâu, nhưng vẫn có thể dùng để cứu ta một mạng.”

Bạch Hưu Mệnh nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt vẫn không khỏi khuôn mặt nàng. Đợi nàng nói xong, y mới thong thả cất tiếng: “Đây là lần đầu tiên bản quan nghe kể về một con yêu quái có lòng nhân hậu đến vậy đấy. Mà khéo sao, lại để ngươi gặp được.”

Vừa nói, y vừa rảo bước vòng quanh chiếc giá sắt, đầu roi da lê nhẹ trên mặt đất, phát ra âm thanh loẹt xoẹt khe khẽ như gió lướt cành khô.

A Triền cảm nhận rõ ràng y đã đi vòng ra phía sau. Nghĩ đến ngọn roi vừa rồi, cơ thể nàng bất giác run lên, nhưng vẫn nghiến răng gắng gượng: “Có lẽ là do vận may ta tốt.”

“Ngươi đã vào Minh Kính Ti thì chứng tỏ vận may chẳng tốt lắm đâu.”

Tiếng vải rách bất chợt vang lên. Chiếc áo choàng đã bị mũi tên xuyên thủng giờ lại bị xé toạc, rách đến tận lớp áσ ɭóŧ bên trong.

Dù trong phòng vẫn đốt than hồng, hơi lạnh vẫn luồn qua lớp áo rách, thấm vào tận da thịt khiến A Triền tức khắc co cứng người.

Bạch Hưu Mệnh lặng lẽ nhìn tấm lưng trắng mịn lộ ra dưới lớp vải. Mắt y khẽ nheo lại. Quả nhiên, chẳng có lấy một vết thương.

“Giờ thì nói xem, vì cớ gì Quý Thiền bản quan điều tra ra lại khác xa ngươi đến thế?” Đầu roi có móc nhọn khẽ lướt qua lưng nàng: “Bản quan không thích kẻ cứ luôn miệng nói dối, ngươi hiểu chứ?”

A Triền hít một hơi, môi khẽ cong lên như thể đang cố nuốt ngược cái buốt nhói vào lòng: “Không dám dối gạt đại nhân, sau khi nuốt nội đan của con yên quái, ta có được một phần ký ức. Có lẽ chính những mảnh ký ức ấy đã khiến ta thay đổi.”

“Vậy sao?” Bạch Hưu Mệnh bước ra trước mặt nàng: “Thế nhưng bản quan lại thấy, hồ ly đoạt xác người sống rồi ra sức qua mặt bản quan, nghe chừng hợp lý hơn nhiều.”

“Đại nhân nghĩ ta là hồ ly ư?” A Triền cười khổ, nỗi bi ai chực trào nơi đáy mắt.

“Chẳng lẽ không phải à?”

“Đại nhân thật giống phụ thân ta, cũng thích nghĩ cách trút mọi tội lỗi lên đầu ta. Nếu thật lòng muốn ta chết thì cần gì viện lý do?”

Giọng nàng run rẩy, nước mắt lã chã như những hạt châu rơi, men theo cằm nhỏ giọt xuống y phục, thế nhưng đôi mắt ấy vẫn chằm chằm vào y.

“Dẫu có ra khỏi nơi này, ta cũng chưa chắc sống được mấy ngày. Mẫu thân ta đã chết, phụ thân lại muốn ta chết theo. Ta nghĩ, chi bằng chết trong tay đại nhân, có khi còn có người giúp ta thu xếp hậu sự.”

Bạch Hưu Mệnh lặng lẽ nhìn thiếu nữ trước mặt đang tha thiết cầu xin được chết, trong lòng bỗng xẹt qua một hồi ức xưa cũ.

Nhiều năm về trước, cũng có một người từng cầu xin y gϊếŧ nàng như thế.

Rõ ràng là không muốn chết, thế mà vẫn phải van xin được chết.

Hồi ức ấy khiến Bạch Hưu Mệnh thoáng chốc thất thần, rồi lập tức trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Y thầm nghĩ, người trước mắt và người trong ký ức kia, quả thật khác biệt một trời một vực.

Rõ ràng người này đang dùng đủ mọi cách để giành lấy cơ hội sống, mới có thể khóc một cách mời gọi đến thế.

Y vân vê đầu ngón tay, cuối cùng trầm giọng gọi: “Người đâu.”

“Có thuộc hạ.” Hai lính canh lập tức xuất hiện ngoài cửa phòng tra khảo.

“Giam nàng lại.”

“Rõ.”